Latest Movie :
Recent Movies

Truyện ngắn: 3 điều ước

Truyện ngắn: 3 điều ước

Chuyện kể về 1 chàng họa sĩ tên La Lâm mồ côi cha , ko anh chị em, sống ở 1 ngôi làng yên bình, nghèo khó nhưng luôn thương yêu, giúp đỡ nhau. Đến 1 ngày, trong làng xảy ra dịch bệnh, lần lượt từng người ra đi, bao nhiêu thầy thuốc đều bất lực. Chàng họa sĩ nghe đồn có 1 ông lão kì dị nhưng rất giỏi y thuật đã nói rằng ở con sông đầu làng có 1 loại cá thần kì, có thể chữa được bách bệnh. Anh ngay lập tức mang dụng cụ ra con sông đó, ngồi câu cả ngày lẫn đêm.

_Đã mấy ngày trôi qua, anh vẫn chưa câu được con cá nào, nhiều lúc anh chán nản muốn bỏ cuộc nhưng nghĩ đến dân làng anh lại kiên nhẫn chờ đợi.

Chợt... giây câu giật liên hồi, anh mừng rỡ vô cùng... 1 con cá bé nhỏ nhưng rất đẹp đã nằm gọn trong tay anh.

_Bỗng con cá cất tiếng nói làm anh sững sờ:

_ Xin hãy tha cho tôi, tôi sẽ tặng anh 3 điều ước.

La Lâm hơi sợ, sau khi trấn tĩnh lại, anh nói:

_ Vậy cá hãy thực hiện điều ước thứ 1 của tôi, đó là giúp cho tất cả dân làng thoát khỏi bệnh dịch quái ác kia.

_ Điều ước thứ 1 của anh đã được thực hiện.

_ Điều thứ 2 tôi ước Cá sẽ biến thành người để bầu bạn với tôi cho đỡ cô quạnh.

Cá ngập ngừng....

_ Thôi được.

Ngay lập tức trước mắt anh xuất hiện 1 người con gái xinh đẹp.

_Sau đó, họ về nhà cùng nhau, cô gái tên Nhược Nhi đã giúp anh vẽ tranh, cùng anh đi nhiều nơi để tìm ý tưởng sáng tác. Lâu ngày họ nảy sinh tình cảm với nhau.

_Em này, nếu 1 ngày nào đó em trở về biển, thì...

_ Thì sao?

_ ...Chúng ta có thể gặp lại nhau ko?

_ Ko được đâu anh.

_ Tại sao vậy?

_ Vì kì tích chỉ xuất hiện 1 lần mà thôi...

===========


Họ sống những ngày tháng êm đềm với nhau cho đến 1 ngày:

1 người con gái tên Y Yên chuyển đến bên cạnh nhà La Lâm, họ trở thành hàng xóm mới của nhau.

_Y Yên rất dịu dàng, tốt bụng với mọi người.

_Và cô dường như cũng có tình cảm đặc biệt với La Lâm.

Nhược Nhi biết được điều này, và cùng lúc đó, cô chợt thay đổi.

===========

Nhược Nhi ghen mỗi khi thấy La Lâm và Y Yên nhìn nhau. Cô thường xuyên nóng nảy, cáu gắt với anh.

Cô hay gây sự vô cớ với cả Y Yên, nhiều lần La Lâm ra can ngăn, bế xốc cô vào nhà.

Từ 1 người con gái hiền lành, Nhược Nhi trở nên đáng sợ. Mặc dù La Lâm thề sống thề chết rằng ko có tình cảm với Y Yên, nhưng Y Yên và bất kì người con gái nào trong làng nhìn La Lâm đều ko yên với cô.

Có 1 lần cãi vã, Nhược Nhi đem đốt hết những bức tranh quý giá, tâm huyết nhất của anh.

_Quan hệ của 2 người căng thẳng hơn bao giờ hết, cứ như sống trong địa ngục.

_Nhà Y Yên có tang, người cha duy nhất cũng bỏ cô mà đi, La Lâm muốn an ủi nhưng ko dám, anh chỉ sang thắp cho cha cô 1 nén nhang. Tối hôm đó Nhược Nhi biết chuyện và 2 người lại cãi vã.

Sáng hôm sau, Nhược Nhi dậy rất sớm và cô sang thẳng nhà Y Yên, La Lâm thấy lạ nên anh lén đi theo.

Anh thấy cả 2 đi vào trong rừng, được 1 lúc thì anh mất dấu. Đang loay hoay ko biết làm thế nào, La Lâm nghe thấy tiếng thét của Y Yên. Anh vội vã chạy theo hướng phát ra tiếng thét đó.

Anh bàng hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng Y Yên bị trói vào 1 gốc cây, người bê bết máu và Nhược Nhi thì đang lăm lăm con dao trên tay đang chuẩn bị đâm xuống.

_La Lâm hoảng loạn, anh đã ko thể chạy đến kịp để ngăn cản Nhược Nhi, anh ko nghĩ được gì nữa cả, anh chỉ muốn làm sao cứu được Y Yên thoát khỏi lưỡi dao tử thần kia. Chính lúc này, anh buột miệng nói ra điều ước cuối cùng của mình: "Nhược Nhi, em hãy trở lại thành cá và quay về biển đi". Vừa dứt lời... Nhược Nhi biến mất.

Anh chạy vội tới cởi trói cho Y Yên.

_ Cô bị thương rồi, máu chảy nhiều quá.

_ .... Máu này ko phải của em đâu.

_ Sao?

_ Khi Nhược Nhi trói em, em sợ quá nên thét lên. Nhưng sau đó cô ấy đã tự cắt tay mình.... rồi bôi máu lên người em.

_La Lâm ngỡ ngàng...

============

Anh thẫn thờ trở về nhà.

Gió thổi mạnh làm bung 1 cánh cửa tủ cũ kĩ, những bức tranh của anh rơi ra, những bức tranh mà anh vẫn nghĩ là đã bị Nhược Nhi đốt hết.

………..

Sự thật là cô đã đốt những thứ khác và cất giữ cẩn thận tranh của anh ở đây.

_2 tuần trước….

Nhược Nhi vô tình biết được 1 điều: Cô vốn ko phải là người, nếu còn tiếp tục ở bên cạnh La Lâm thì cô sẽ hút hết nhân khí của anh và anh chỉ có thể sống được tối đa là 10 ngày nữa.

Cô muốn bỏ đi nhưng ko thể vì La Lâm đã buộc chặt cuộc đời cô với anh bằng điều ước thứ 2.

Chỉ còn 1 cách để cứu anh….. cô quyết định thay đổi chính mình...

_Y Yên vẫn dành tình cảm ngày nào cho anh nhưng anh ko quan tâm.

Hàng ngày, sau khi xong công việc, anh đều ra khúc sông lúc trước, nơi có 1 con cá lúc nào cũng quấn quýt bên anh.

Nhưng cá chỉ có thể nhìn anh mà ko thể thốt ra 1 câu nào nữa!

__ ...Chúng ta có thể gặp lại nhau ko?

_ Ko được đâu anh.

_ Tại sao vậy?

_ Vì kì tích chỉ xuất hiện 1 lần mà thôi...

Đau khổ, ám ảnh vì bị người yêu làm nhục


Vì tin tưởng anh nên trong một lần vào phòng trọ anh chơi, tôi đã nhận lời ở lại đến hôm sáng hôm sau mới về vì trường học cách xa trường anh. Đó cũng là đêm định mệnh, anh đã cướp đoạt đời con gái của tôi mặc cho tôi khóc lóc trong đau khổ và xin buông tha.


Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Chuyện không may với tôi cách đây một năm rồi, vậy mà trong tôi vẫn nhớ như in chuyện cũ. Tôi sinh ra trong một gia đình gia giao được bố mẹ chăm sóc và dạy bảo chu đáo, đặc biệt dù có khó khăn đến mấy bố mẹ vẫn cố gắng lo cho các con ăn học, có công việc ổn định, vậy nên tôi luôn tự hào về gia đình mình.

Tôi là con út trong nhà nên được bố mẹ và anh chị rất chiều chuộng. Tôi ý thức được mình phải học tập thật tốt, biết nghe lời bố mẹ, anh chị. Có lẽ ngay từ nhỏ tôi được giáo dục theo một nề nếp gia giáo như vậy nên những ý nghĩ tích cực hình thành ngay từ khi tôi biết suy nghĩ, đặc biệt là chuyện trinh tiết. Khi biết mình đã ‘trưởng thành’ tôi tìm hiểu qua sách báo, trên mạng rất nhiều về tuổi dạy thì. Tôi ý thức được khi có khả năng sinh đẻ luôn phải giữ gìn cận thận.

Tôi tự hứa với lòng mình, nhất định làm được điều đó, nhất định giữ được sự trong trắng cho tới đêm tân hôn, sẽ dành trọn cho người chồng tương lai. Vậy nên suốt quãng đời học sinh cho tới năm cuối đại học tôi không hề yêu ai, chỉ biết học, trong đầu lúc nào cũng chỉ biết học để bố mẹ và anh chị không thất vọng, để cảm thấy không có lỗi với bố mẹ. Tôi ghét những đứa con gái hư hỏng, không giao du với thành phần tạp nham của xã hội, chỉ chơi với những bạn ngoan ngoãn và học giỏi.

Khi là sinh viên, tôi gân cổ bảo vệ quan điểm là con gái phải biết giữ gìn cho tới đêm tân hôn, tôi luôn bị đám bạn nói là phong kiến, cổ hủ và lạc hậu, tôi nhận hết, chỉ cần bảo vệ quan điểm của mình. Tôi coi thường những cô gái hư hỏng, từ đó lại càng tự hào về mình hơn, học hành hẳn hoi, không chơi bời, luôn biết nghe lời bố mẹ và anh chị. Tôi còn nói với những người bạn rằng nếu bị ai đó cướp mất đời con gái, tôi sẽ đi tự tử chứ không sống được nữa.

Cuộc đời chẳng ai biết được chư ngờ. Năm cuối đại học, chuyện học hành nhiều áp lực hơn, trong đợt thực tập lần cuối, ông trời lại để tôi gặp anh và bị nằm trong tầm ngắm của anh. Mới đầu chỉ là quen biết xã giao bình thường, rồi cứ theo tiến triển như vậy khoảng 6 tháng sau tôi nhận lời yêu anh vì nghĩ đơn giản sắp ra trường, muốn một kỷ niệm đẹp về tình yêu sinh viên.

Khi nhận lời yêu, tôi cũng nói rõ quan điểm tình yêu phải trong sáng, lành mạnh, không được vượt quá giới hạn, anh đồng tình với quan điểm của tôi. Tôi tin tưởng anh tuyệt đối, nghĩ anh sẽ không bao giờ hại mình vì tôi nói với anh nếu có chuyện đó sẽ tự tử. Khi nhận ra mình ngốc thì đã quá muộn, vì tin tưởng anh nên trong một lần vào phòng trọ anh chơi, tôi đã nhận lời ở lại đến hôm sáng hôm sau mới về vì trường học cách xa trường anh. Đó cũng là đêm định mệnh, anh đã cướp đoạt đời con gái của tôi mặc cho tôi khóc lóc trong đau khổ và xin buông tha.

Từ sau giây phút đó trở đi, tôi ghê sợ mặc cho anh ta xin lỗi, hứa sẽ cưới. Tôi gục ngã, không ăn uống gì, sợ hãi tất cả, không còn hãnh diện nữa mà trở nên coi thường mình, dằn vặt bản thân và đặc biệt ngày nào tôi cũng khóc, ngồi một mình khóc trong đau khổ. Tôi đã nghĩ tới cái chết, tìm cách chết phù hợp nhưng lại không đủ can đảm vì sợ tự tử không chết được tới lúc lại khổ bố mẹ và mang tiếng cho gia đình.

Tôi sống trong tình trạng trầm cảm u uất suốt 7 tháng trời, không tâm sự với ai, âm thầm chịu đựng một mình. Tôi suy sụp cả thể chất và tinh thần, người gầy đi, tâm trí lúc nào cũng đau khổ. Tình cảm của tôi với người yêu phai nhạt dần, trong tôi không còn tình yêu, chỉ còn sự thù hận, anh ta cũng nhận ra điều đó, cuối cùng nói chia tay vì nhận thấy trong tôi chỉ là sự căm hận. Tôi hận bản thân nhiều nhất, hận mình quá ngu ngốc, quá tin người.

Thời gian trôi đi, tinh thần tôi cũng tiến triển hơn khi tốt nghiệp đại học loại khá và bố mẹ cũng lo cho công việc ổn định, mức lương tương đối, có địa vị trong xã hội. Bước sang tuổi 24 nhưng tôi chẳng nghĩ gì tới chuyện yêu ai đó rồi lấy chồng. Tôi cố gắng làm việc thật tốt để tự nuôi bản thân, báo đáp bố mẹ. Dù tôi đã cố gắng không muốn nghĩ gì tới chuyện cũ nhưng cứ khi nào ngồi một mình cô đơn tôi lại khóc trong đau khổ, dằn vặt bản thân.

Tôi phải làm gì mới có thể quên hết chuyện cũ, các bạn cho tôi lời khuyên với. Cảm ơn các bạn rất nhiều!

Truyện ngắn : Tình yêu và tham vọng


Nó – 1 cô gái bình thường như bao người con gái khác, nó cũng có 1 ước mơ, cũng muốn thành đạt và trưởng thành. Nhìn mặt nó hiền lành, không có gì nổi trội nhưng lại ít ai biết đươc nó như thế nào. Mà nói đúng hơn là nó đã quen với sự giả tạo, cái giả tạo bắt nguồn từ sự đố kỵ và ganh ghét…

Nó là con thứ 2 trong 1 gia đình 4 chị em không mấy khá giả. Vì thế ước mơ của nó là học tập thật giỏi và kiếm được nhiều tiền để phụ giúp cha mẹ.

Ba nó vẫn hay qua lại với người đàn bà khác đã nhiều năm nay, ông vẫn hay đi qua đêm bỏ mẹ con nó. Tuy có gọi ba nhưng nó chưa bao giờ coi ổng là ba.

Nó vẫn thầm trách cuộc sống, trách ông trời đã sinh ra nó trong một gia đình đầy thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất như thế.


18 tuổi – nó lên thành phố học đại học, ai cũng thấy ở nó cái sự hiền dịu và ít nói, nhưng có lẽ người ta đã lầm trước vẻ bề ngoài của nó. Nó cũng có bạn trai, nó yêu chân thành, tình yêu của nó trong sáng lắm và cũng có thể nói là rất đẹp. Nhưng rồi nó với người đó cũng chia tay vì mỗi người một chí hướng. Nó đau khổ lắm nhưng nó cứng rắn không để nước mắt rơi, nó chứng tỏ mình là một người mạnh mẽ không lụy bất cứ một thứ gì.

Nó là một con người đầy tham vọng và muốn mọi người xung quanh khuất phục. Rồi nó cũng đề ra tiêu chuẩn chọn bạn trai của mình phải là một người đẹp trai, học giỏi và có tiền. Rất người để ý tới nó nhưng nó đều từ chối…nó nhất định phải tìm được chàng trai đủ tiêu chuẩn của mình.

Nó ở trọ cùng với My – một đứa bạn đang học chung lớp đại học. Lúc đầu 2 đứa thân thiết như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Sau rồi My quen Minh – một chàng trai thành đạt và vui vẻ. Rồi nhưng tin nhắn, những cuộc nói chuyện của Minh dành cho My ngày càng nhiều, đi cùng với đó là sự bực tức trong nó cũng lên cao. Hay là nó ghen với My, không, nó không hề yêu Minh, vậy thì tại sao chứ?

My có quan hệ rộng với mọi người, cô không những xinh mà còn hòa đồng với mọi người, khác hẳn với nó, My rất hay nói, nói nhiều nữa là khác. Giữa My và nó luôn tồn tại một khoảng cách do chính nó tạo ra.

Rồi Minh yêu My, do Minh hay đi công tác nên hai người rất ít gặp nhau. Khi không có Minh thì My cũng hay đi chơi với bạn bè cũ, họp lớp, hay cà phê tán dóc… Chỉ có một mình nó ở nhà trong căn phòng nhỏ đó. Nó thầm ganh tị với My, và cái ganh tị đó không biết từ lúc nào nó trở nên ghét My. Mỗi cử chỉ của My làm nó ngứa con mắt, mỗi lần Minh đón My đi chơi, Minh mua đồ cho My làm nó bực mình mà cứ phải tỏ ra vui vẻ….

Một lần, My đi họp lớp cũ và có một người con trai tới chở đi. Nó nhắn tin cho Minh rằng My bắt cá hai tay.

Minh là một người rất ghen, lập tức điện thoại cho My. Lúc đó My đang nói chuyện với đám bạn nhưng không biết Minh gọi. Trở về, cô thấy cuộc gọi nhỡ và gọi lại cho Minh, bắt máy lên My đã nhận được một tràn té tát từ Minh cho dù chưa biết đúng hay sai.

Trong lòng nó như rất hả dạ khi thấy My khóc, nó nhếch mép cười rồi hỏi My có chuyện gì, My không trả lời chỉ lau nước mắt…

Rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Minh không thể giấu My bất cứ chuyện gì, My biết được ai là nguyên nhân của trận cãi vã ngày hôm đó. Cô biết được bộ mặt thật của nó, My ghê tởm nó. Một thời gian sau đó, My nói lời chia tay với Minh, vì anh hay nhắc tới chuyện ngày hôm đó làm cô quá mệt mỏi vì phải giải thích.

My quyết định chuyển đi, có lẽ bây giờ nó không hả hê nhưng cũng không cảm thấy có lỗi với My. Nó nghĩ My đáng bị như thế. Nó nghĩ My chỉ là người thay thế hình ảnh của nó trong Minh. Có thể là nó sẽ hạnh phúc như My và hơn cả My nếu nó chấp nhận Minh. Nhưng trong nó còn có ước vọng lấy chồng giàu, không phải để ăn bám mà để hãnh diện. Cái tham vọng quá lớn đó không biết sẽ có kết cục như thế nào?

My đã đi, bỏ mặc nó bơ vơ giữa căn phòng, nó và My đã từng là đôi bạn tốt nhưng nó luôn ganh ghét và đố kỵ với My trong mọi thứ: học tập, gia đình, tình yêu…

Ngày tốt nghiệp, My hãnh diện cầm tấm bằng giỏi trên tay, nó cũng không kém, nó cũng được xếp loại khá nhưng trong lòng nó không cam tâm, nó muốn được hơn My, nó hoàn toàn bất lực. Phải chăng My quá hoàn hảo trong mắt nó, sự hoàn hảo đó làm nó ham muốn, nhưng có được sự hoàn hảo đó thực sự không đơn giản với tính cách của nó.

***

Ra trường, nó thực sự có năng lực, nó xin vào một công ty xuất nhập khẩu, rồi nó cũng leo lên được chức quản lý trong 2 năm. Nếu có bạn bè hỏi đang làm gì nó tự hào nói: “Mình chỉ được làm quản lý thôi ak”.

Cũng trong thời gian đó, nó có bạn trai. Đó là Thắng trưởng phòng kinh doanh – con trai của giám đốc. Nó bị cuốn hút bởi vẻ điển trai của anh, hơn nữa anh còn là con trai của giám đốc. Tất nhiên là con gái, nó không chủ động tấn công anh, nhưng nó luôn cố ý làm mọi thứ để anh để ý tới nó. Thắng bắt đầu thấy thích nó, anh thấy nó nhiệt tình trong công việc, thấy cách giải quyết vấn đề anh rất hài lòng. Rồi dần dần tìm hiểu, những lần cà phê, ăn tối nó và Thắng đã yêu nhau.

Một lần, Thắng chở nó ra biển vào buổi tối, anh trao cho nó nụ hôn và quỳ xuống cầu hôn nó, nó bất ngờ và đồng ý. Cuộc sống mà nó hằng mong ước đây sao? Một người chồng giàu có, tài giỏi và điển trai như vậy, nó cứ như trong mơ vậy. Thắng định 1 năm nữa khi ổn định công việc sẽ tổ chức đám cưới.

Bất ngờ, 3 tháng sau công ty gặp sự cố có thể là không đứng vững được, ai nấy đều muốn rời bỏ công ty. Giấc mơ của nó, sự nghiệp của nó không thể nào tan biến như thế này được, nó thực sự bất lực trước hoàn cảnh như vậy. Thắng đang đau đầu vì khách hàng gọi điện đến khiếu nại càng nhiều, điều Thắng cần bây giờ là nó, cần sự quan tâm của nó, nhưng đã mấy ngày nó không đi làm và cũng không thấy liên lạc. Thắng gọi cho nó, nó tắt máy, tới nhà thì không có ai.

Đã mấy ngày liền nó không gặp Thắng, nó sợ sẽ đối diện với Thắng và không biết buông câu chia tay lúc này có ổn không. Hai tuần sau, nó nhắn tin cho Thắng đề nghị gặp anh. Nó hẹn anh ở quán cà phê mà hai người hay đến. Thắng ngồi xuống:

- Anh biết em hẹn anh ra đây để làm gì rồi.

Nó không nhìn Thắng

- Ừ, vậy em không nói vòng vo nữa. Mình chia tay đi.

- Trong 2 tuần nay anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi, anh biết sẽ có ngày này, giống như phim em nhỉ?

Nó cười:

- Cuộc sống là vậy mà anh, em làm như vậy mới tồn tại được.

Nó quyết tâm sẽ tìm một người khác hơn Thắng, nó tự nhủ trên đời này có nhiều người giàu có hơn Thắng.

***

May mắn cho gia đinh Thắng, thông qua một người bạn thân, đã tìm được người tài trợ vốn cho công ty. Đó là công ty mà My đang làm. My hiện đang là thư ký và trợ lý giám đốc. Thắng gặp My qua nhiều lần ăn tối cùng với giám đốc đối tác. Cũng như nó, ngay từ lần đầu gặp Thắng, My cũng bị Thắng thu hút. Do sự cố ở công ty, nên Thắng chẳng chú ý nhiều tới My, chỉ biết lao vào công việc để với hy vọng cứu được công ty tâm huyết cả đời của mình.

Một lần, khi đang chờ taxi ở khu mua sắp, My bị giựt túi xách. Cùng lúc đó, Thắng cũng đang ở gần đó, thấy người quen nên Thắng chạy theo kẻ cướp nhưng không lấy lại được túi xách.

Sau lần đó, My và Thắng trở nên thân thiết hơn. Rồi chuyện gì tới cũng tới, tình yêu của họ bắt đầu.



Nó xin vào làm một công ty khác và đang cặp kè với một đại gia đã có vợ. Ông ta mua nhà cho nó, mua xe cho nó, yêu thương nó và nó không ngần ngại để đánh đổi cả đời con gái để có những thứ mà nó muốn.

Tình cờ nó gặp My và Thắng ở khu mua sắm, bất ngờ xen lẫn cả lòng ganh ghét, nhưng nó không biết nên làm gì. Họ đi ngang qua nhau như chưa từng quen biết. Tối hôm đó, nó hẹn My uống nước, My vừa đến ngồi xuống ghế nó đã tạt cho vào mặt cô một ly nước.

- Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm không?

My không hiểu, người cô cứng đơ, mọi người xung quanh nhìn cô ái ngại. Bất chợt, My nhớ tới lúc chiều cô với Thắng gặp nó ở khu mua sắm. My chưa bao giờ nghe Thắng kể về nó. Cô bật khóc chạy đi.

My gọi cho Thắng nói chia tay.

My tắt máy nằm trong phòng. Thắng lo lắng chạy đến bên cô, Thắng hỏi cô có chuyện gì? My kể về nó, kể về mối quan hệ của My và nó lúc trước và lý do nó đề nghị gặp My. Thắng ôm My vào lòng:

- Hằng đã là quá khứ rồi, anh thấy không cần thiết để kể ra mối quan hệ của anh và cô ta. Anh biết cô ta yêu anh vì cái gì. Cô ta không xứng đáng với tình yêu của anh. Anh chỉ biết là anh yêu em và anh cần có em. – My tin Thắng, cô ôm chặt Thắng và cảm thấy ấm áp hoàn toàn.

Nó hẹn gặp Minh ở quan cà phê, nó kể về My. Dường như Minh đã đã có cuộc sống mới hoàn toàn tốt. Đã mấy năm rồi từ ngày chuyện đó xảy ra, Minh vẫn cứ trách mình đã hiểu lầm My. Nó nói Minh hãy giúp nó hãm hại My: đó là ghép nhưng tấm hình khỏa thân của My và Minh để gửi cho Thắng. Một cái tát của Minh lên mặt nó, làm nó bừng tỉnh:

- Cô hại My chưa đủ hay sao, giờ còn muốn làm gì nữa, cô thật là một người tâm đia xấu xa. Cô mà đụng tới My 1 lần nào nữa, tôi sẽ không bao giờ tha cho cô đâu – rồi Minh bỏ đi.

Giọt nước mắt của nó rơi xuống. Lần đầu tiên nó khóc nhiều như vậy, nó không muốn giấu những giọt nước mắt làm gì nữa, nó đã hết can đảm nổi rồi

Rồi tin nó cặp kè với lão đại gia đến tai vợ lão. Nó bị đánh ghen, nhục nhã ê chề, giờ nó còn gì nữa đâu mà mất. Nó đau đớn nghĩ về những gì mình đã làm, đó chỉ là con số 0. Nó tỉnh ngộ, nó muốn tìm đến cái chết nhưng nghĩ tới người mẹ của nó, nó thật không muốn, nó muốn trở về ôm mẹ, chỉ có mẹ bên nó lúc này thôi.

Hai tháng sau, Thắng và My đám cưới. Nó cũng có mặt- một vị khách không mời mà đến, ai ai cũng bất ngờ với sự có mặt của nó. Nhưng lần này nó đến là để chúc mừng chứ không phải là quấy rồi.

Nó cầm tay Thắng và My, trao cho hai người một hộp trái tim bằng thủy tinh ở trong có hình cô dâu, chú rể, rồi khẽ nói vào tai My: “Chúc mày trăm năm hạnh phúc, hãy tha lỗi cho những gì tao đã làm My nhé” rồi bỏ đi.

Nó không ở thành phố nữa mà trở về quê phụ giúp mẹ nó trồng rau, nuôi cá.

Phận đĩ


...truyện ngắn...

Người ta bảo “đàn ông yêu hoa hồng đỏ nhưng lại chọn hoa hồng trắng tinh khiết, đàn ông ai cũng muốn người đàn bà chiều chuộng mình đặc biệt ở trên giường. Phụ nữ càng nhiệt tình càng mê mị trên giường đàn ông càng mê đắm cuồng nhiệt. Thế nhưng sau tất cả hoan ái nhiệt tình bỏ sau cả gối chăn xộc xệch, anh ta vứt bỏ người đàn bà mụ mị đó để tìm đóa hoa trắng tinh khiết của đời mình. Mà đâu biết chính người đàn bà mang danh hoa hồng đỏ đó vì quá yêu anh ta mà bỏ đi lớp trắng tinh khiết của mình.”




“ Đĩ thì bán hoa lấy tiền, còn cô chẳng bán cô yêu và sống vì tình yêu của cô không nhận bất cứ đồng tiền nào từ những người đàn ông đã đi qua đời mình, có phải chăng cô còn rẻ mạt hơn đĩ..”

Cô 30 tuổi nhân viên văn phòng một công ty cô không quá xinh chỉ là dễ nhìn. Mọi người nói cô cười đẹp nhưng cô lại sở hữu đôi mắt buồn, con gái mắt lệ hầu như chẳng ai sướng. Rất nhiều người chết trong đáy mắt long lanh ấy vậy mà chưa một lần cô dành nó cho bất kỳ một ai. Có lẽ từ rất lâu rồi yêu thương đã chết theo cô gái tuổi 25 ngày nào. Buông cái giỏ sách nằm thừ người trên giường mùi man phả ra theo hơi thở. Hôm nay công ty liên hoan mừng ra mắt dự án mới, uống có xíu mà giờ đây cô cảm thấy đầu óc quay cuồng. Nhắm mắt thư giãn nhớ đến câu nói trêu đùa của mấy người trông công ty:
- Chị Băng Tâm không lo lấy chồng đi cho tụi em còn vượt chứ, đàn chị chưa đi sao đàn em dám vượt!
- Thôi chị bật đèn xanh rồi các cô các chú cứ vượt.
- Tâm ơi cái tên em lạnh quá giống tâm hồn em lắm ý, anh Khiêm ngày xưa làm trong công ty mình đeo đuổi em bao lâu mà chưa một lần được em ngó tới giờ người ta có vợ rồi tiếc không em?

Một chị trong công ty nói bông đùa, mọi người ai cũng cười đồng ý câu nói của chị. Cô cười mà lòng xót xa có thể yêu thêm lần nữa sao? Cô cũng từng tự hỏi sao tên cô lại lạnh như thế, lạnh như chính tâm hồn cô. Nhìn ra ngoài, cửa xóm trọ vẫn còn le lói ánh đèn, mắt díp chặt đưa cô vào giấc ngủ. Trong giấc mơ cô thấy có một chàng trai ôm cô gái hứa rằng “ Chờ anh em nhé..! Anh về xin mẹ qua hỏi cưới em”. Vậy mà ngót 5 năm rồi người xưa không trở về, chưa một lần cô quên không ngóng chờ. Nhưng người xưa vẫn bặt vô âm tín, có khi nào anh nhớ có người vẫn đang đợi chờ lời hứa từ anh. Một giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống chiếc gối lạnh trong đêm cô đơn…

Cô bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa, ánh nắng lọt qua khe chiếu thành vệt vào trong phòng. Tiếng gõ cửa dồn dập hơn bước chân xuống khỏi giường chỉnh lại mái tóc, cô bước ra mở cửa. Xuất hiện trước mặt cô là một cô gái dáng người thon gọn, xanh xao cũng có đôi mắt lệ giống cô, mái tóc rủ xuống một vài nọn vàng xoăn là xòa trước vai . Nhìn cô ta rất mệt mỏi, tiếng ho của cô ta kéo cô thoát khỏi suy nghĩ của mình.
- Chị ơi..chị có thuốc đau đầu không chị?
- Uhm..có..

Cô bước vào phòng lấy ra hai viên thuốc đau đầu đưa cho cô gái. Cô ta không nói gì ríu rít cảm ơn rồi đi về phòng, nhìn theo thấy cô ta bước về phòng cuối hành lang. Nghe xóm trọ kháo nhau người mới chuyển đến ở cuối hành lang là gái đứng đường, nhưng cô chẳng mấy quan tâm, cũng chưa gặp cô ta bao giờ chẳng hiểu sao cô ta lại qua phòng mình xin thuốc. Lắc đầu đóng cửa cô bước vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân vô tình nhìn cô gái trong gương trên gương mặt đã hằn lên vết chân chim, mái tóc ngắn đã dài theo thời gian, chỉ có những vết xước trong trái tim là còn nguyên ở đó.

Cô chuẩn bị đi ra ngoài hôm nay có hẹn với cô bạn thân đi coffee. Công việc cuộc sống kéo cô đi nếu không có một ngày tăng ca về muộn. Cô gặp lại cô ta đứng dựa vào gốc cây ven đường mắt đỏ hoe, tóc tai xõa xượi người đi đường nhìn vào chỉ trỏ rồi đi qua, có người còn ném cái nhìn khinh bỉ. Cô đi từ xa đã thấy quen quen khi lại gần cô nhận ra chính là cô gái trong xóm trọ mình. Cô không biết dừng lại hay đi tiếp, cuối cùng cô vịn ga xe đi qua nhưng rồi thương cảm, thấy cô ta cũng tội nghiệp đành lái xe quay lại. Dựng xe sát lề đường cô tiến lại gần cô gái ngẩng mặt lên nhìn cô ánh mắt e dè nhưng cảnh giác, khi nhận ra người quen cô ta không nói gì ngoảnh mắt đi chỗ khác lau giọt nước mắt đang rơi.
- Đi về thôi..
Cô nói rồi kéo ra xe, cô ta như cái máy đi theo cô lên xe, suốt đoạn đường im lặng bao trùm hai người phụ nữ mỗi người một tâm trạng không ai nói với ai câu nào. Dừng lại trước của phòng, cô ta cúi đầu chào bước về phòng đi được một đoạn thì bị tiếng nói của cô gọi giật lại:
- Muốn vào phòng không?

Ngẩng mặt nhìn cô ngạc nhiên rồi lâm lũi bước vào phòng. Đón lấy cốc nước từ cô nhưng mặt cô ta vẫn cúi đầu không nói gì, một màn không khi im lặng lại bao trùm cả hai không biết mở lời thế nào. Cô nhìn cô gái này kỹ hơn chắc tầm tuổi 23 hay 24 gì đó gương mặt đã nhòe nhoẹt maccara và phấn trang điểm trong nước mắt. Má hằn rõ 5 ngón tay, quần áo cũng xộc xệch một vài chỗ đã rách cô đoán chắc là mới bị đánh ghen hay do bọn khác dành mối nên xích mích, nhìn cô ta thật thảm hại. Chắc cảm nhận được ánh mắt nhìn của cô, cô ta cúi mặt gằm xuống 2 tay quấn nấy nhau. Đứng dậy mở tủ lạnh cô lấy cho ta một ly nước:
- Này uống đi…
- Dạ em cảm ơn chị..?
Lúc đó mới thấy cô ta ngẩng mặt lên nen nén nhìn quanh căn phòng của cô rồi lại cúi gằm mặt, giọng cô ta nhỏ xíu:
- Em cảm ơn chị..
- Cảm ơn vì cái gì…?
- Vì chị đã giúp em..
- Không có gì cùng là con gái cả tôi hiểu cảm giác của cô..
- Chị không khinh bỉ coi thường em..?
- À…thì có một chút

Cô quay mặt đi tránh ánh mặt nhìn trực diện của cô ta, cô thầm nghĩ “ nếu mọi người biết sự thật về con người cô thì mọi người còn tôn sủng tôn trọng cô nữa hay không? Hay chỉ là những ánh mắt nhạo báng, người hiểu thì thương cảm. Mà cô ghét nhất là thương hại, nhìn lại chắc gì cô đã bằng cô gái này cô ta có nghị lực đối mặt với chính mình với xã hội còn cô thì không?”. Buông tiếng thở dài cô quay sang cô gái bên cạnh cô hỏi:
- Sao cô lại đi làm cái nghề này?
- Chị muốn nghe?
- Uhm..mà nếu cô không muốn thì thôi..
- Em có thể hút thuốc ở phòng chị không sao chứ?
- Uhm… không sao..

Nói rồi cô ta bắt đầu kể những nàn khói thuốc làm cho màn đêm càng thêm cô quạnh “ Năm đó em 23 tuổi vì nhà quá nghèo lại đông con, dưới em còn đến 4 đứa em nữa. Mẹ em thì đang bị ung thư cần tiền phẫu thuật. Em lên thành phố chật vật lắm mới xin được vào một quán coffee. Vì em ngoan hiền nên bà chủ rất thương, cũng biết hoàn cảnh của em nên bà ấy cũng khá ưu đãi cho em trong thời gian đấy em quên được một anh anh rất lịch sự tiếc rằng anh đã có vợ, em không muốn làm người thứ 3 trong cuộc tình ấy muốn chạy trốn nhưng còn gia đình nên em không thể. Em và anh cứ vụng trộm như thế cho đến một ngày vợ anh phát hiện ra.


Chị ấy không hề trách cứ gì em, chúng em hẹn nhau ở một quán café. Chị ấy nói vì không thể có con mà chồng muốn có mụn con nên lăng nhăng chị vẫn không nói gì. Nhưng giờ đây anh đòi ly dị chị không thể đứng yên được nữa. Chị ấy nói cũng thương cho hoàn cảnh cho em, và chị không thể ly dị anh được nên chấp nhận em làm lẽ. Những ngày tháng ấy họ cũng tốt với em, và rồi em có thai đến ngày em sinh một bé trai chị à, em sinh non nhưng chưa kịp nhìn thấy nó mẹ con em đã phải lìa xa, họ đưa cho em hơn hai mươi triệu và nói công việc của em trong gia đình họ thế là đủ. Nếu em không chịu thì em sẽ tự nuôi đứa bé họ kiếm người khác đẻ thay, em khóc ròng van xin họ cho em ở lại làm gì cũng được miễn là được ở gần con em.


Người đàn bà ấy cười gằn và nói rằng để em ở lại để phá vỡ hạnh phúc gia đình của họ à! Em thương gia đình, thương con em, thương cho cả phận mình nhưng nếu em nuôi đứa bé thì sẽ ra sao? Nó không có cha, lại còn chịu khổ cùng em còn gánh nặng gia đình! Cuối cùng em chấp nhận lấy tiền gửi về nhà với họ số tiền đó không lớn nhưng với gia đình nghèo như em thì đó cả vấn đề.


Em đã bán con mình chị ạ, đốn mạt quá phải không chị? Nhưng em không còn cách nào khác, em đau như đứt từng khúc ruột đó là con em mà giọt máu của em mà, ký vào giấy ủy nhượng mà lòng em đau như cắt. Họ đi rồi em cũng xuất viện ngay sau đó, bác sĩ nhìn em ái ngại nói em không thể sinh thêm được nữa lúc em sắp sanh bác sĩ cũng nói với gia đình rằng nếu giữ đứa bé có thể nguy hại đến sức khỏe em nhưng lúc đó họ nói muốn đứa bé sau khi mổ xong đứa bé hơi yếu nhưng không đáng lo ngại, em cũng không sao nhưng em không thể có con thêm lần nữa. Lúc đó em như muốn chết, trời đất quay cuồng em muốn chấm dứt cuộc đời mình chẳng còn gì để nuối tiếc khi đứng trước sông Sài Gòn nhìn xa thăm thẳm em nhớ nhà, nhớ bố, nhớ mẹ và các em ở quê. Em nhận ra mình còn qua nhiều trách nhiệm em đi rồi họ sẽ ra sao, mẹ em sẽ thế nào em không thể chết”.

Cô ta ngừng lại châm thêm điếu thuốc nữa và tiếp tục cuộc độc thoại “Em quay về em sa đọa từ đó lúc đó với em chỉ có tiền, tiền là thứ quan trọng nhất, làm đĩ khổ lắm chị ạ, người ta bảo làm đĩ nhiều tiền nhưng mà nhục nhiều thằng nó làm xong nó ném tiền vào mặt nhưng vẫn cắn răng mà nhặt. Có nhiều tên nó vũ phu lắm nó cậy lắm tiền nhiều của, vào là hung hục như con dã thú những đêm như thế em nết về nhà cả ngày nằm trong nhà vì cảm giác đau nhức nhưng biết làm sao được mình lấy tiền của nó mà. Hôm nay là chuyện dành khách ý mà, chuyện thường ngày nhưng em ức lắm đó là mối sộp nên bọn nó ghanh ghét đánh em. Làm đĩ mà cũng có ghen ăn tức ở nữa chị ạ…” Cô ta cười khan rồi im bặt không nói gì nữa anh mắt hiện rõ hai chữ vô vọng:
- Sao không dừng lại đi?
- Dừng lại..? không dễ chị à… Dừng lại em sống sẽ bằng gì có ai muốn thuê một con đĩ về làm không? Xã hội này chỉ nghe đến chữ “ đĩ “ thôi họ đã khinh bỉ rồi.
- Thôi muộn rồi em về cho chị đi ngủ, em cảm ơn chị đã giúp em và nghe câu chuyện của em lâu quá rồi mới có người chịu nghe em nói. Chị là người tốt, cuộc đời sẽ không bất công với người tốt đâu “ trừ em”. Chị ngủ ngon nhé em chào chị.
- Uhm..về đi em ngủ ngon..
- Em tên Trang nha chị..
- Uhm..chị tên Tâm.. tạm biệt em.

Nói rồi cô ta đi về phía phòng trọ của mình, cô muốn khuyên cô ta một câu nhưng rồi lại thôi. Có thể im lặng sẽ là lời khuyên tốt nhất, nói thêm lại làm người ta tủi than. Chẳng ai muốn người khác nhìn thấy mình yếu đuối cả nhất là những con người mang quá nhiều tổn thương. Nhìn lại cô vẫn còn may mắn hơn nhiều cuộc đời cô cũng là một chuỗi bi kịch cũng từng một thời yêu thương, sống hết cho mình cho lý tưởng nhưng cuối cùng cô nhận được những gì ngoài những vết thương không bao giờ lành. Ngày bằng tuổi Trang cô cũng yêu một mối tình trong trắng thời sinh viên nông nổi mối tình đó sẽ là một tình đẹp nếu như không có chuyện đó xảy ra..

Ngày ấy cô yêu và dâng hiến hết mình cho người mình yêu nhưng rồi sau khi chăn gối chán trường anh ta vứt bỏ lại cô giống như một món hàng hết hạn sử dụng, một cuộc tình mới kéo bước chân kẻ lãng du. Cô khóc không biết bao nhiêu lần cho cuộc tình ấy những ngày tháng quên nhớ chập chờn. Cô đã từng cầu xin hắn ở lại bên cô nhưng rồi hắn vẫn đi, giấc mơ ấy vẫn ám ảnh cô suốt bao nhiêu năm về sau cho đến tận bây giờ. Rồi cô đi làm công việc để cô tìm quên, cô không biết khoảng thời gian ấy cô sống như thế nào chỉ biết rằng không có chút sức sống.


Ngày tháng cứ trôi như thế cho đến ngày cô gặp anh một chàng hướng dẫn viên du lịch trong một chuyến anh ta về miền tây công tác. Anh dường như rất hiểu cô, anh là người cô có thể khóc khi cô buồn, bờ vai anh là chỗ dựa cho cô và hơn hết anh chấp nhận một con người đầy tổn thương và khiếm khuyết như cô. Cuộc tình họ kéo dài hơn 1 năm anh nói anh về quê xin phép mẹ cưới cô nhưng rồi từ đó người đi biệt tăm không về, thời gian trôi qua 1 tháng, 2 tháng rồi 3 tháng cô điên cuồng tìm anh điện thoại cho anh không liên lạc được điện thoại về nhà anh thì mọi người nói không biết.


Cho đến một ngày gặp lại một người bạn cũ của anh cô mới hay anh đã lấy vợ một người do gia đình anh sắp xếp. Tai cô ù đi, cô cười mà mắt cô ráo hoảnh “ à thì ra là thế, lý do anh về quê xin cưới là thế.. sao cô không nhận ra điều này sớm? Do cô quá ngốc nghếch hay do người ta ngụy trang quá giỏi. Cô không còn nghe anh bạn nói gì nữa chỉ ngồi đó lặng thinh rồi như một cỗ máy được anh bạn kia dắt đi, cuối cùng thì cô đã biết hóa ra anh ta đã có vợ ở quê tất cả chỉ là một trò đùa. Ra thế trớ trêu thật trước kia là một người thứ 3 xen vào cuộc tình của cô và giờ đây cô lại kẻ thứ 3 trong cuộc tình của người ta chỉ tiếc rằng cả 2 lần cô đều thua. Cô không còn kêu gào khóc lóc như cuộc tình xưa có còn nước mắt để khóc nữa không? Cuộc tình xưa tan vỡ cô đã hiểu được cảm giác đau đớn thế nào giờ đau thêm chút nữa có đáng gì cũng thế cả mà thôi. Cô điềm đạm hơn chỉ khác rằng đôi mắt ấy như luôn có nước chỉ cần chạm nhẹ nước có thể ứa ra, cô cười đẹp nhưng mấy người thấy được nụ cười nơi cô, mái tóc dài cô đã cắt ngắn như muốn đoạn tuyệt với ký ức.


Mới đó mà đã mấy năm trôi qua rồi cô giờ lạnh đạm với quá khứ nhưng không đủ can đảm để yêu thêm lần nữa nói đúng hơn cô sợ đàn ông, sợ những lời nói mật ngọt nhưng dối trá. Thở dài bước vào nhà tắm những giọt nước mơn trớn trên da thịt cô cười cho chính bản thân mình, so cô với cô gái kia chắc gì cô đã hơn cô ấy người ta gọi cô ấy là đĩ “ đĩ thì bán hoa lấy tiền, còn cô chẳng bán cô yêu và sống vì tình yêu của cô không nhận bất cứ đồng tiền nào từ những người đàn ông đã đi qua đời mình, có phải chăng cô còn rẻ mạt hơn đĩ..”

Siêu phẩm hài Đôrêmon chế phần 13


Cùng cười với Siêu phẩm hài Đôrêmon chế phần 13, hài hước, truyện cười, đô-rê-mon chế.  Đô-rê-mon đố bạn...



















Siêu phẩm hài Đôrêmon chế phần 12


Cùng cười với Siêu phẩm hài Đôrêmon chế phần 12, hài hước, truyện cười, đô-rê-mon chế. Lý luận "cùn" của Noobita.
















Siêu phẩm Đôrêmon chế phần 11

Cùng cười với Siêu phẩm Đôrêmon chế phần 11, hài hước, truyện cười, đô-rê-mon chế. Ai giải được câu đố của thầy giáo?



















Truyện ngắn xóm cave


....truyện ngắn...

"Anh dốt bỏ mẹ, bán trinh được vài chục triệu, bèo cũng mười triệu, em nghe bảo thế, tội gì! Anh có 20 triệu cho em không?"

"Cho anh đi, anh biết trên Tràng Thi có lão bác sỹ vá lại như thật, mấy đứa vá rồi vẫn bán y như lần đầu ấy chứ..."

***


Cô tên là Nữ, lý lịch trích ngang thế này: Tên đầy đủ, Nguyễn Thị Mỹ Nữ, ở xóm Hạ, phường Thượng.

Quận này vừa lên đời từ huyện nên trong phường có xóm là thế. Mẹ bán thịt bò ngoài chợ xép, bố trước chọc tiết bò, một ngày hùng hục lăn ra rống như bò, thổ huyết rồi chết. Nữ sống với mẹ.

Xóm Hạ lên phố cũng phải. Gần nhà Nữ, ca ve trọ thành bầy. Ngày im lìm đóng cửa, tối xe máy ra vào ầm ầm, cửa cọt kẹt như một tệ điệu của xóm này. Riết thành quen, có người còn gọi đây là xóm cọt kẹt. Nghiện cũng chả thiếu, con rạch đen ngòm có cái kè nhỏ, nhìn là thấy kim tiêm lởn vởn. Có những cảnh này, xem như có phố.

Ngày xưa cũng vì chuyện đặt tên mà bố mẹ Nữ choảng nhau. Mẹ bảo: "Gớm. Mỹ với chả Nữ, lớn lên bán sắc mà ăn chắc".

Bố rống lên: "Im mồm, đàn bà biết gì, đặt tên là quyền của tao. Đéo có sắc có mà lấy chó!"

Mẹ Nữ làu bàu: "Mẹ nó, bà đây tên Dung, nhan sắc đấy, khối thằng thèm lại đi vơ phải thằng chó dái chọc tiết bò. Mẹ, giờ đời bà mới khổ thế này đây, suốt ngày dán mặt vào cái phản thịt..."

Càng ngày Nữ càng đẹp. Đẹp nanh nọc.

Hôm nọ đi sinh nhật đứa bạn về khuya. Thấy lão Bảo râu đi xe ôm đầu ngõ trong nhà đi ra, Nữ rú lên: "Không chiều được mẹ tôi à, héo thế?" Lão Bảo lầm bầm: "Con ranh!"

Vừa thò mặt vào nhà, bà Dung réo: "Mày về khuya thế, coi chừng rụng trôn đó con, liệu thần hồn!" Nữ cười khanh khách: "Về sớm, vướng víu mẹ lại chửi cho ấy chứ..."

Cởi hết đồ cứ thế Nữ vào nhà tắm dội nước rào rào và gọi ới lên nhà: "Hỏng mẹ cái vòi sen rồi, nói mãi sao không mua cái mới?"

"Tiền chứ phải cứt chó đâu mà hót, mày đi làm tiền mà mua" - bà Dung trả lời con

***

Hằng và Lệ vạ vật dậy khi có cuộc điện thoại. Nữ tắm xong ra đầu hè ngồi tán phét với Hằng. Lệ xe ôm vừa chở đi.

Nữ hỏi vọng:

– Chị Hằng chưa có cuốc nào à?

Hằng đáp: "Xui như chó! Ngày nay con Lệ ba cuốc, người ăn không hết người lần không ra. Giá cả tăng thế này có tăng giá lên không? Đang tính, tàu nhanh lít rưỡi, mà cũng ế bỏ mẹ, hàng họ đầy ra."

- Có thích không, kiếm tiền dễ thế, cho em làm với.

- Ngu gì, xinh như mày, lại đi học, cố mà kiếm thằng đại gia cho mẹ mày giải nghệ bán thịt...

Hằng lóc cóc đi vào, Nữ ngồi đó nghĩ: Đếch có phản thịt thì lấy chó gì mà ăn, nhưng thế này mãi cũng chán, đi sàn với mấy đứa bạn, nhẹ cũng triệu bạc, bòn bà già lấy chó đâu tiền ra...

***

Nữ dẫn Nhật là bạn trai về nhà ra mắt mẹ. Nữ bảo làm cơm, bà Dung nhìn Nhật từ đầu đến chân rồi bảo: "Chúng mày thổi cơm mà ăn với nhau, tao đi lấy thịt, lão Bình ốm, không mổ, tao đi tít tận gần Bình Đà." Rồi lôi chiếc xe Cúp đời 81 cả đến mấy năm không rửa đạp pèn pẹt rồi lao đi.

Nhà em thế đấy, anh thấy sao? Nữ nói.

Nhật không trả lời lao tới: "Cơm nước mẹ gì, tẹo ra kia ăn cơm bụi. Cho anh nhá?"

Nữ mỉa: "Cho gì?" "Thì còn cho gì nữa?" "Chưa được, anh phải đợi!" " Đợi đến bao giờ? Chịu thế đếch nào được." " Không chịu được thì biến..." "Mà em giữ làm gì, đằng nào rồi em cũng cho anh mà!"

"Anh dốt bỏ mẹ, bán trinh được vài chục triệu, bèo cũng mười triệu, em nghe bảo thế, tội gì! Anh có 20 triệu cho em không?"

"Cho anh đi, anh biết trên Tràng Thi có lão bác sỹ vá lại như thật, mấy đứa vá rồi vẫn bán y như lần đầu ấy chứ..." "

Thôi, nhịn đi, ngoài da thôi!"

Bà Dung về hất mấy tảng thịt xuống chậu làu bàu: "Ngựa già quá, Nữ ơi, lấy cho mẹ ít nghệ giã nhuyễn rồi mang nước ra đây". Bà Dung xoa xuýt thế nào mây tảng thịt ngựa trông hệt như bò thăn rồi hể hả cho lại vào túi hỳ hục xách ra chợ.

Trước khi đi, bà ném lại một câu: "Thằng gì bạn mày ấy, trông ái bỏ mẹ, đàn ông gì mà dậy dợ thế thì làm ăn gì!" Nữ cười giòn: "Ái hay không thử thì mới biết, mẹ có thích cho người ta lái máy bay bà già không?"

Bà Dung chửi: Tiên sư con mất dạy.Mà cũng phải, có ai dạy đâu. Cái xóm này nó thế.

Rồi phải khác đi, khác đi để ngóc khỏi cái vũng này, Nữ nghĩ vậy...

Nữ đến lớp học tiếng Anh. Không vui, không buồn, không uể oải. Hôm nay có giáo viên nước ngoài đừng lớp. Nữ nghĩ: "Lấy mẹ nó thằng nước ngoài cho đỡ khổ. Bọn Tây nó đếch quan tâm lắm đến trinh tiết, cái này chỉ có dân Tàu".

Nữ bỏ lớp tiếng Anh chuyển sang lớp tiếng Trung. Học đều. Chẳng vắng bữa nào. Mưa cũng đi học. Ông Thầy giáo có cảm tình đặc biệt với cô học trò này. Nhanh nhảu, thông minh và rất chăm chỉ. Nữ nghĩ bụng: "Chăm làm chó gì, cố học mà tà lưa với mấy thằng Tàu ngố". Đưa đầy thế nào, ông thầy bảo: "Để thầy giới thiệu em với mấy doanh nghiệp Trung Quốc, họ cũng cần người phiên dịch. Chỉ phiên thôi, còn muốn biên dịch thì em còn phải học nữa". Tất nhiên Nữ gật đầu cái rụp!

Nữ biết dân Tàu có cái vụ mua trinh vừa để giải xui, vừa để cầu may trong chuyện làm ăn. Ông Thầy dạy tiếng Trung gọi cho Lý Mạc Phi 46 tuổi, Giám đốc công ty kinh doanh thực phẩm ăn nhanh. Nữ đến gặp. Phi nhìn, gật đầu. Xập xọe mấy câu tiếng Trung, Phi lại càng gật. Nữ đi làm...Nữ về mà vẫn nhớ cái mặt núc ních và ánh mắt như muốn cởi cả su chiêng của Phi rồi rủa: "Rồi mày cũng chết sớm thôi!"

***

Nữ gọi điện cho Nhật nói: "Tuần sau em đi dịch dưới Hải Phòng với giám đốc". Nhật hỏi: "Về trong ngày à?" Nữ đáp: Không ngày sau.

Nữ đi về, Nhật hỏi: "Xong rồi à, anh vẫn là thằng ăn xái phải không? Màu mè không?"

Nữ đáp: "Mẹ, thằng mặt lợn, lăn vào em như bi. Ngu gì mà cho ngay để ngày mai nó tống em ra đường à?"

Đúng là giám đốc Phi mê Nữ thật. Bao lần gạ, hứa mua cả nhà cho Nữ, Nữ vẫn chưa gật.

Lần đi Hải Phòng, Phi cho Nữ 400 đô tiêu vặt. Phi gạ Nữ: "Lần sau anh đưa em đi Bắc Kinh chơi nhé". Nữ cười: "Vợ anh cạo trọc đầu em thì sao?" Phi bảo: "Nó ở Hàng Châu mà!"

Nữ không ngờ giá của mình cao thế. Nữ sắm di động, ngoài số của Nhật, Phi thì toàn thức đêm nhắn tin trêu nhau với mấy chị cave gần nhà. Hằng cave nhắn: "Lão giám đốc kết mày rồi, vờn vừa thôi kẻo nó có con khác là mày ra rìa". Nữ trả lời: "Ok!"

Đến công ty nữ vào thẳng phòng Phi:

- Bao giờ anh tính về Trung Quốc? Cuối tháng được không? Anh là giám đốc mà, em chỉ là nhân viên. Cuối tháng đi! Mà qua bên đó anh ăn hiếp em, bán em cho nhà chứa thì sao? Việt Nam đầy người bị bán đấy.

- Có ai làm thế với người đẹp của mình không?

- Anh chỉ bông đùa với em thôi chứ gì? Anh có vợ rồi mà!

- Anh không đùa.

- Anh chứng minh đi!

- Em muốn anh chứng minh thế nào?

- Anh nhớ lời anh hứa chứ?

- Ok, nhưng đấy sẽ là tổ ẩm của anh và em khi anh ở Việt Nam chứ?

- Tất nhiên, chẳng nhẽ là của em với ông bảo vệ công ty à?

***

Phi gọi điện: Thủ tục khá phức tạp em à, anh là người Trung Quốc, họ bảo có yếu tố nước ngoài nên mua nhà hơi rắc rồi. Nữ thỏ thẻ: Nếu anh tin em thì đứng tên em, còn thì tùy anh. Xem như xong nhé, đứng tên em cũng được!

Ngôi nhà bên hồ Linh Đàm cũng không xa cái xóm Cọt kẹt của Nữ. Lên đời nhanh quá, mẹ Nữ sướng ra mặt. Bà Dung cũng rủng rỉnh đồng ra đồng vào. Bà bảo: Mày cưới thằng Tàu ấy đi, cái thằng Nhật bỏ đi cho rảnh nợ.

Chiều nay, Nữ đi làm về sớm, mua mấy bông hoa huệ và túi trái cây. Ở nhà bà Dung làm mấy mâm cơm cúng. Nữ thắp hương trên ban thờ lầm rầm: "Bố bỏ mẹ con tôi mà đi, nay giỗ bố tôi thắp hương mời bố về nhà. Không có bố, đời mẹ con tôi cũng khốn nạn, nhưng tôi sẽ bứt ra khỏi cái vũng này cho bố xem..."

Hình như Nữ khóc thì phải, bà Dung lụi hụi dười bếp đi lên nhìn con trân trân. Bà chẳng thấy con gái khóc bao giờ, ngoài những lần ăn mấy cái tát vào mặt vì...mất dạy.

Nữ nhìn mẹ: "Mẹ làm sao mà ngây như phỗng thế, kinh quá, khói hương cay mắt bỏ mẹ, mờ mẹ nó mắt rồi..."

Nữ về chơi với mẹ đều đều sau khi chuyển hẳn ra ở ngoài căn nhà chung cư mà Phi mua. Lần nào về Nữ cũng tạt qua thăm Hằng và Lệ trong cái xóm "cọt kẹt" của mình. Nữ nghĩ thầm: "Mẹ, chỉ có mấy bà chị cave này là sống thật, còn lại toàn dối trá, mở miệng ra là điêu đéo nghe được". Thấy Nữ, Lệ ré lên: "Con phò non này dạo này phốp pháp quá, thằng Tàu nó xơi mày chưa em?". Hằng thì nằm đọc sách, một thú vui rất xa xỉ trong làng cave. Nữ bảo: "Thân này á, vẫn trắng tinh tỉnh tình tinh".

Hằng chêm vào: "báu lắm đấy mà giữ".

Ba chị em chọc nhau cười tung tóe, Nữ thấy Hằng đọc cuốn "Người con gái quỳ khóc" của một tác giả có tên là Dương Thi Ca. Nữ bảo: "Gớm, thanh tao quá nhỉ, đọc sách cơ đấy, thấy bảo lớp một cô giáo chết, lớp hai trường cháy, hận đời mới đi làm cave cơ mà". Hằng cười: "Buồn bỏ mẹ, đéo biết làm gì. Mà sách này viết về cave thì tao mới đọc..."Nữ dằng lấy cuốn sách bảo: "Thế cho em mượn đọc với." Hằng bảo: "Tao đọc chưa xong, mà mày đọc làm chó gì, viết ngu bỏ mẹ".

Rồi Hằng trở thành nhà phê bình, Hằng lý luận: "Nó viết về nỗi khổ của chị em cave nhà tôi, mà này, đéo ai bảo cave khổ, như chị em nhà tôi đây, vừa được sướng, vừa có tiền. Dễ gì lao động năm mười phút kiếm được trăm bạc. Mà đàn ông bây giờ đéo hiểu sao yếu lắm, có khi chẳng được năm phút. Qua đêm với nó, ngủ nhà nghỉ chả sướng hơn ở trọ à, lại có đôi trăm. Khổ chó gì mà khổ, sao cái lão nhà văn này rỗi hơi mà đi thương vay khóc mướn thế không biết...Ờ, mà đàn ông nó cũng đéo có tội gì, vợ không chiều được, là nhu cầu cơ mà, nó phải đi với gái thôi. Gì mà phải chửi bọn đàn ông là vùi hoa dập liễu, rồi là thuần phong mỹ tục với chả đạo đức. Đọc báo thấy Thái Lan kìa, nó còn kinh doanh ấy chứ.Tao làm cave đây, tao có thấy nhục đâu, có cầu có cung mà. Ờ, vui ấy chứ, nghề này còn mang lại niềm vui ấy chớ, tao cũng vui, bọn đàn ông cũng vui...mà đi với gái về chúng nó lại làm việc tốt hơn ấy chứ. Gớm, mấy cái lão không biết trút vào đâu mới khổ..."

Hằng lý luận một mạch làm Nữ không kịp nói lấy một câu.

Lệ chen vào: "Con điên này, sao nay mày lắm mồm thế, chê thì vứt mẹ nó đi đừng đọc nữa!". Hằng bảo: "Thì đọc cho vui, để tau viết về đời cave của tao cho mà đọc, khối chuyện hay. Toàn chuyện vui thôi..." Nữ nói: "Em qua chào hai bà chị để đi Trung Quốc đây, hai tuần em mới về."

Nữ qua bên mẹ, lầm bầm: "Bà Hằng nói có lý đấy chứ!"

***

Vừa qua đến Bắc Kinh, nhận phòng xong Phi đi tắm. Phi tắm xong ra thấy mấy chữ Tàu viết nguệch ngoạc bằng bút chì trên tờ giấy. "Anh Phi về Hàng Châu thăm vợ đi, em đi chơi rồi, đừng tìm em và sau này cũng đừng tìm em".

Chẳng kịp mặc quần, quấn cả khăn tắm Phi chạy như điên xuống chỗ lễ tân.

Lễ tân bảo: "Cô ấy vừa đi taxi với hành lý của mình". Phi chửi: "Mẹ con đĩ!" rồi lên phòng bấm máy gọi lễ tân: "Điều cho phòng 303 một nhân viên mát xa, xinh vào, ở qua đêm càng tốt!"

***

Phi về tìm đến căn hộ chung cư của mình. Cửa đóng. Khóa đã thay. Chẳng thấy Nữ đâu. Về công ty, mặt Phi cau cau, gặp chuyện không ưng ý là chửi. Từ ngày biết Phi, Nữ chưa dẫn về xóm "cọt kẹt" bao giờ nên Phi chẳng biết tìm ở đâu. Bốc máy gọi cho ông thầy dạy tiếng Trung, Phi thêm hậm hực vì được nghe: "Thấy nó giỏi và chăm thì giới thiệu chứ có biết gì về Nữ đâu...".

Chơi Trung Quốc chán, Nữ vào Sài Gòn thăm một người bạn "chát", quen qua mạng nhưng tâm đắc.

Chẳng đợi Phi tìm, Nữ đến cồng ty rồi chìa cái đơn xin thôi việc. Phi gầm lên: "Em đi đâu, đi đâu? Đi đâu?". Chắc điên quá nên Phi không tìm được câu gì để nói. Nữ bảo: "Đi đâu là quyền của tôi, liên quan gì đến anh". Phi chồm tới định tát, Nữ ré lên: "Mọi người ơi, giám đốc bắt ép, hành hung nhân viên...".

Mọi người xúm vào, Phi lúng ta lúng túng. Nữ diễn: "Ông ấy gạ gẫm em, em không cho nên nối điên lên...". Có người xoa xuýt: "tội nghiệp con bé, thôi, nghỉ việc là phải em ạ...".

Phi kiện Nữ để đòi lại căn nhà, lý do là: Tôi ăn ở với cô ấy như vợ chồng, mua nhà cho tôi chứ không phải cho cô ấy, đó là tài sản tôi bỏ tiền ra mua...đại khái là 7 phần sự thật nó thế.

Chả cần luật sư, các phiên sơ thẩm, phúc thầm, Nữ tự bào chữa cho mình. Nữ bảo: "Thưa quý tòa, tôi không có quan hệ với ông ta như vợ chồng. Chúng tôi không có hôn thú, vả lại xin lỗi quý tòa, tôi vẫn còn trinh, sao ăn ở như vợ chồng được ạ, đây ạ, giấy của viện phụ sản chứng minh tôi vẫn còn trinh...Còn căn nhà, đây là toàn bộ giấy tờ mang tên tôi, do tôi mua, có đầy đủ giấy tờ chứng minh...".

Tòa tuyên không Phi có cơ sở để kiện Nữ. Nữ thắng, cười giòn. Phi nổi điên chửi: "Mẹ tòa, xử thế à?". Nhưng rồi cay đắng nhận ra: "Mình ngu như chó, ngần này tuổi còn bị con ranh Việt Nam nó lừa...".

Nửa đêm đang ngủ thì chuông cửa réo ầm ỹ. Nữ làu bàu: Đứa nào hâm mà còn gọi cửa giờ này. Nữ vừa mở cửa thì Nhật ào vào.

Nữ quạu: - Anh có hâm không mà giờ này xông vào nhà em. - Đếch ngủ được, có tý men thèm bỏ mẹ, mà anh thì làm chó gì có giờ giấc. - Anh về đi! - Không, tối nay anh ngủ đây với em! - Ơ! Anh hâm à, cứ làm như đây là nhà anh ý. - Gớm, nhất định đêm nay em phải cho anh. - Anh về đi! - Em đuổi anh đấy à, gớm, cao giá nhỉ? - Anh về đi!

Mắt Nhật vằn lên, như con thú lao vào đè nghiến Nữ ra. Nữ đang ngủ chẳng mặc đồ lót, nghe chuông thì khoác hờ tấm áo choàng mỏng đi ra. Chẳng khó cho Nhật chút nào để lột trần Nữ ra, dãy dụa dưới sàn.

Nữ ré lên: Thằng chó, còn chút tình, tao cảnh cáo mày đấy. Mày còn làm tới mày biết tay tao. - Á, buông ra. - Tao chưa từng yêu mày đâu, đừng tưởng bở.

Nhật nói: Đồ đĩ như mày bố cũng đéo thèm yêu, tao chỉ thèm ngủ với mày thôi.

Nữ đẹp. Lột sạch ra trong lúc điên tiết, Nữ càng đẹp. Nhật nơi tay mở thắt lưng, Nữ chồm dậy vớ cái vỏ chai rượu hôm nọ uống dở để ở mép bàn đập vào đầu Nhật nhưng đập hụt. Cái chai vỡ tan tành. Nữ hô lên: Cướp! Nó hiếp tôi...

Nhật bị xử 11 năm tù về tội hiếp dâm. Phiên tòa hình sự hôm đó Nữ ráo hoảnh. Người làm chứng đầy cho Nữ. Bà Ấn mẹ Nhật van như bi: "Mày nói hộ nó một tiếng đi Nữ." Nữ đáp: "Tôi cảnh cáo rồi nó không nghe, 11 năm là còn may cho con bà..."

Bà Ấn ức: Con đĩ, mày hại con bà thì có! Chủ tọa đập bàn nhắc: Không được gây rối phiên tòa...

***

Nữ thành hiện tượng của cả xóm. Ai cũng biết thành tích chưa đầy một năm là "nhân vật chính" trong hai phiên tòa, một dân sự, một hình sự vừa xử. Hằng gặp Nữ sau phiên tòa chúc mừng: Mày con trẻ mà lạnh phát sợ. Nữ cười: "Đến cả bà chị mà cũng chẳng hiểu em!". Hằng đáp: "Hiểu quá đi chứ, cứ thằng nào đụng phải mày thể nào cũng dính đến tòa án". Nữ đốp: "Con mẹ này hâm, bọn nó có xứng đáng như vậy không. Em không thế đời em nát tan từ lâu rồi."

Hằng nín tịt và nghĩ: Cũng phải, cái lũ đàn ông đó phải vào tay con Nữ thì mới xử được...

Duy có điều Hằng lăn tăn mãi, sao giờ này mà nó vẫn...còn trinh?

***

Nữ Online muộn hẹn gặp Khánh. Tối Khánh đi dạy thêm về muộn nên 11h Nữ mới Online. Nhảy Audition chờ mãi mới thấy Khánh mới sáng nick. Khánh gửi mess: Anh đi dạy thêm về,còn chưa ăn gì, lao lên chat với em đấy!.

Nữ trả lời: Em cũng...nhảy Au mãi chờ anh đấy, sốt ruột!

Khánh gõ: Đi về ngang nhà trọ, hoa sữa thơm ngào ngạt em à.

Nữ nghĩ thầm: Mẹ, nồng nặc, thối bỏ mẹ lại bảo thơm, nhưng rồi đặt tay lên bàn phím: Vâng, em cũng thích hoa sữa...

Nhìn lại mess vừa gửi đi, Nữ phá lên cười và lẩm bẩm: Mình thảo mai từ bao giờ ý nhỉ?Chẳng hiểu sao Nữ thấy có cảm tình với bản mặt kênh kênh của Khánh. Đẹp trai nhưng lãng mạn và hoa lá cành quá. Nữ gặp Khánh trong cái đận đi nhảy với lũ bạn trên Bar X7 gần nhà. Cả lũ lắc lư điên cuồng, Khánh thì trầm ngâm một cách rất không hợp trong Bar chát chúa tiếng nhạc.

Nữ gõ tiếp: Mà Khánh này, em không như anh nghĩ đâu, em hư lắm.

Khánh hỏi: Em hư cỡ nào?

Nữ cũng chẳng biết diễn tả là mình hư cỡ nào nên diễn đạt linh tinh cả lên: Em chẳng thùy mị, không hợp với anh đâu. Em là thứ cón gái dùi đục chấm mắm tôm. Em thẳng, đứa nào mà chọc em thì liệu hồn...

Càng diễn đạt, lại thấy mình điêu như "ngày xưa" mới thảo mai với Khánh: Ý em là em ăn nói vung mạng lắm và tục nữa...Khánh thì cũng choáng từ lúc gặp Nữ nhưng thấy Nữ hiện đại và sắc sảo quá nên sợ,chỉ thấy thích mơ hồ vậy thôi. Nhưng chắc Khánh hơi "ẻo" nên càng nghĩ lại càng thấy kết cô bạn mạnh mẽ này. Cứ thế nên cho nick chát qua chát lại để mết nhau lúc nào chẳng hay.

Khánh cũng không tự tin: Anh nhà quê lên, em cam sành quá, làm sao anh chiều được em?

Nữ gõ: Em thấy anh nhà quê từ cái ngày anh ngố trên sàn. Định nhấn Enter nhưng thấy phũ quá, Nữ sửa lại: Trong mắt em, anh không nhà quê là được!

***

Khánh đèo Nữ trên chiếc xe máy của Nữ. Nữ vẫn thích cái xóm cọt kẹt này hơn căn nhà rộng rãi là chiến lợi phẩm của mình. Thấy Nữ ôm eo Khánh đi lướt qua, xóm cave bàn tán: Con Nữ lại tà lưa thằng nào rồi, mặt non choẹt. Và rồi chuyện của Nữ là đề tài xôn xao bàn tán của cái xóm nhỏ mà cô ca ve nào bị mất quần lót là mấy giây sau cả xóm đều biết.

***

Hà Nội vào thu khẽ khàng cơn gió lành lạnh trong lớp sóng Hồ Tây. Nữ áp má vào lưng Khánh ấm áp trong vòng tay ôm chặt qua eo. Khánh nói: Áo chưa giặt đâu đấy! Nữ cười, định buột miệng nói: Kệ mẹ nó, em thích thế, nhưng kịp control lại: Thơm mà!

Vòng vèo trên từng con phố, cảm giác lạ lẫm vô cùng. Bao lần, bao ngày đi qua, đông nghẹt, tắc đường và cau có nhưng sao Nữ thấy vẫn con phố đấy bình yên như mình mới đi qua lần đầu. Nhẹ nhàng, như vừa ra khỏi cánh cửa vũ trường đóng sập sau lưng ngập ngụa hơi men quyện trong đặc quánh khói thuốc lá.

Qua phố con phố nhỏ cắt qua đường Hồ Trúc Bạch, một chút hương hoa sữa lãng đãng, và chưa bao giờ Nữ thấy hoa sữa thơm như đêm nay..

Có một người yêu em như thế

....truyện ngắn....

Anh bước ra khỏi bar, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Cơn ngột ngạt, khó thở ban nãy được gió đêm mang đi không còn chút dấu vết. Thế giới đêm, vốn không hề phù hợp với anh. Khẽ lắc đầu hòng xua đi chút nhập nhoạng còn sót lại, anh thả bước lững thững trên con đường dài thênh thang không một bóng người. Đêm tràn về lạnh lẽo và u linh biết bao! Anh đưa tay, định vẫy một chiếc taxi nhưng không hiểu sao lại thôi. Bước chân lại tiếp tục đưa anh về phía trước, chầm chậm, hững hờ. Và rồi, trong thời khắc ấy, anh đã gặp cô. Dưới ánh sáng mờ nhạt, leo lét của từng dãy điện đường chạy dài, cô ngồi khuất nơi góc nhỏ, tối tăm như một phần của đêm đen. Mái tóc dài xõa tung, che đi một phần gương mặt. Chiếc jean bó sát với một vài chỗ cắt rách tơi tả hoàn hảo ôm lấy đôi chân thon dài. Đôi sandals cao gót góp phần tăng thêm độ quyến rũ cho bộ trang phục cá tính.


Nhưng đó vốn dĩ không phải là điều thu hút ánh nhìn của anh, mà là dáng vẻ bất cần đang hiện hữu nơi cô. Cô ngồi bên vệ đường, một chân duỗi thẳng, một chân cong với bàn tay tùy ý gác lên. Giữa các ngón tay cô lập lòe một đốm sáng đỏ.

Thuốc lá?

Anh nhíu mày, ý nghĩ về một cô gái hư hỏng dần hình thành. Anh xoay người bước đi nhưng rồi bất chợt dừng lại.

Trong màn đêm thanh vắng, câu hát vang lên khe khẽ, đầy nức nở, pha lẫn chút gì đó cay đắng…
“ Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
Và một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ…”

Tim anh nhói đau. Cô bé ấy cũng từng hát như thế, cũng từng buồn xa xăm bởi những ca từ ấy. Một cách không tự chủ, anh bước về phía cô.

Cô ngước lên khi cảm giác có người đang nhìn mình, thân hình bé nhỏ bỗng chốc run lên khe khẽ nhưng rất nhanh đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh. Anh sững người trước đôi mắt trong veo đang nhìn mình chăm chú. Một đôi mắt hoàn toàn không phù hợp bị che khuất bởi màu khói của phấn. Một cảm giác quen thuộc nhanh chóng xẹt qua lòng anh, nhanh đến nỗi chính anh cũng không thể nhận thấy.

Tường Vy! Cái tên bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí anh như một phản xạ tự nhiên. Phải chăng là em?

Cô cứ ngẩn người nhìn anh như thế hồi lâu rồi đột ngột đứng lên, quay người bước đi. Anh trông theo bước chân xiêu vẹo như chực ngã ấy, rồi dứt khoát bước tới đưa tay đỡ lấy cô. Cô thoáng thảng thốt nhưng vẫn thỏa hiệp.
Cuộc gặp giữa họ ngày ấy không hề có một tiếng nói, không hề có một câu thoại, chỉ có tiếng gió đêm sắc lạnh lướt qua, chỉ có tiếng lỗi nhịp khẽ khàng nơi tim mềm…

“Hôm nay bất chợt tôi gặp một cô gái rất giống em. Ừ thì cũng không hẳn, bởi đó chỉ đơn thuần là cảm giác của riêng tôi. Dẫu thế nào, thì đó cũng không thể là em. Em hồn nhiên và tinh khôi, trong khi cô ấy thì… Nhưng biết đâu được, em nhỉ? Tôi không thể nào dập tắt ước ao đó chính là em khi nhìn vào đôi mắt ấy, khi nghe tiếng hát mênh mang, ưu thương ấy. Ở nơi phương trời nào đó trên thế giới này, em có biết tôi đang rất nhớ em?”

Anh ngả người ra sau, tựa người vào chiếc ghế dựa, xoay một vòng hướng cái nhìn thẫn thờ ra phía ngoài tấm kính trong suốt. Thành phố lặng lẽ chuyển mình trong đêm, có thấu chăng bao nỗi niềm đang tuôn trào trong chính anh?

Ngày ấy có một cô gái đã ngang nhiên bước vào trái tim anh, không một lời xin phép, rồi cũng đột ngột như thế mà bỏ anh lại mà đi. Những gì cô để lại cho anh chỉ là lời chia tay lạnh lùng đến nghiệt ngã.

Đáng ra anh phải hận cô, hận thật nhiều. Vậy mà nhiều năm đã qua, nhưng anh phát hiện mình vẫn nhớ cô, nhớ đến khắc khoải, vẫn mong một lần được gặp lại cô, dẫu chỉ một lần thôi cũng được. Anh khép mắt, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị với những hình ảnh rời rạc về cô như bao năm qua vẫn thế.

Lần thứ hai anh không ngăn mình bước đi trên con đường hôm ấy. Chỉ ngày mai thôi, anh sẽ rời khỏi nơi này, rời khỏi những ám ảnh mà cô gái lạ mặt ấy vô tình mang lại. Nhưng trớ trêu thay, lại một lần nữa anh gặp cô, trong bộ dạng của ngày hôm đó. Có khác chăng, lần này vây quanh cô không còn là những làn khói mờ mịt. Cô lặng lẽ tựa vào bức tường loang lổ phía sau, bất động như một pho tượng

Điên thật! Anh tự mắng chính mình khi vẫn không thể kìm lòng mà bước về phía cô.
_ Cô gì ơi! – Anh khẽ chạm vào cô khi nhiều lần gọi mà chẳng hề nghe câu trả lời. Bất ngờ cô ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo…



Vuốt nhẹ lên đôi má gầy của cô, lòng anh chợt nhiên đắng chát. Thật không ngờ, sau bao nhiêu năm họ lại gặp nhau trong tình cảnh này. Nhưng cũng chẳng thể nào trách được anh. 6 năm xa nhau, quá dài cho những nhung nhớ nhưng lại quá ngắn cho những đổi thay. Vậy mà, anh không thể nào tìm thấy hình ảnh của cô gái 6 năm trước trong cô gái hôm nay. Ngày ấy cô yêu màu pastel chứ không phải là gam màu tăm tối như thế này.

Ngày ấy… rồi lại ngày ấy…

_Phiền anh đi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy. – Giọng người y tá nhẹ vang lên kéo anh ra khỏi những miên man xưa cũ.
Anh quay trở lại, thở dài nhìn chiếc giường ban nãy có người giờ đã trống trơn. Lại một lần nữa, cô trốn chạy khỏi anh. Cô là thế, yếu đuối tới mức nhẫn tâm. Cô sẵn sàng đẩy người cô yêu thương ra thật xa trước khi họ có thể làm tổn thương cô. Cô luôn chọn cách trốn chạy trước khi người khác nghĩ đến việc tìm cô.

Lúc này đây, anh không quá ngạc nhiên trước việc cô bỏ đi, nhưng anh thực sự lo lắng cho sức khỏe của cô…

Cô bé ngốc nghếch, biết bao giờ em mới hiểu cho lòng tôi?

Đã một tháng qua đi kể từ lần gặp gỡ mơ hồ tựa như một giấc mơ ấy. Đôi khi anh tự hỏi mình, liệu đó có phải là ảo giác của chính anh, có phải vì anh quá nhớ cô nên mới như thế hay không?

Bên ngoài, thành phố đã lên đèn. Đêm cuối năm không khí rộn rã khắp nơi. Đâu đó vang lên âm thanh muôn thuở của “Happy New Year”. Vậy mà, trong căn phòng bé nhỏ của anh, vẫn rả rích ca từ trầm buồn của “ Cô gái đến từ hôm qua”. Từ khi cô rời xa, trong casset của anh chỉ còn duy nhất bài hát ấy. Trong đêm giao thừa lất phất mưa bay, chỉ còn mình anh lặng lẽ với những giai điệu đốt cháy nỗi nhớ.

Chai rượu trên bàn đã vơi hơn nửa, chất men bùng lên khiến những hình ảnh trước mắt hốt nhiên trở nên nhạt nhòa. Anh đưa tay bóp nhẹ trán, xua đi cơn choáng nhẹ. Năm nào cũng thế, giao thừa là thời khắc khiến anh đau đớn nhất. Giao thừa nhiều năm về trước đã có một người thì thầm bên tai anh: “Em yêu anh”. Với anh, lời nói khi ấy còn giòn và đẹp hơn cả từng chùm pháo hoa đang bung nở trên nền trời.

Anh tựa người vào lan can, để mặc từng cơn gió đêm thốc vào người đến lạnh buốt. Mái tóc anh bạt ngược ra sau vì đua cùng gió. Một vài hạt mưa theo gió ùa vào, lạnh lẽo vương lại trên mi anh.

Chuông cửa đột ngột vang lên. Anh giật mình…

Mở cửa, anh sững người, tay đặt trên nắm cửa run nhẹ

_ Tường Vy. – Anh gần như là tự lẩm bẩm với chính mình.

Cô cúi đầu, không còn nhìn thẳng vào mắt anh như những khi họ vẫn còn bên nhau. Cơn mưa không quá lớn nhưng vẫn khiến người cô ướt sũng. Chứng tỏ cô đã đứng thật lâu trong cơn mưa mới đủ can đảm để vươn tay ấn chuông cửa.

Anh cố gắng đè nén cơn xúc động mãnh liệt để đưa tay kéo cô vào nhà, tránh từng hạt mưa đang rơi xuống, chạm vào rồi vỡ tung trên mái tóc mềm.

_ Anh…! – Cô lên tiếng, giọng nói khàn đi vì xúc động – Có thể ôm lấy em một chút không?

Anh tròn mắt. Người buông tay cắt đứt là cô, người nhẫn tâm lạnh lùng cũng là cô, vậy mà giờ đây, sau 6 năm trở về, câu đầu tiên cô thốt lên lại là bảo anh ôm lấy cô. Mà đớn đau thay, anh lại không hề kháng cự mà đưa tay kéo cô vào lòng, siết chặt. Anh thua rồi.

Cô nép sâu vào lòng anh, tựa như con thuyền nay lại tìm được bến sau bao mùa giông bão. Nước mắt cô từng giọt lăn dài, thấm vào ngực anh mặn chát. Không chút ngần ngại, anh đưa tay nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng môi mình lau khô từng dòng nước bỏng rát.

Môi anh tìm đến môi cô. Họ quấn lấy nhau trong bao khao khát không thể kiềm chế. Có trời mới biết, ngày hôm ấy, ngay từ lần gặp đầu tiên cô đã nhận ra anh. Cô trốn chạy bởi không hề muốn anh bắt gặp mình trong hình dáng như thế. Ngay từ thời khắc ấy, phòng tuyến lí trí cuối cùng trong cô đã bị đánh gãy thảm thương. Cô quay trở lại nơi đây, chỉ với một khao khát duy nhất, được gặp anh, được ôm lấy anh.

Thời khắc giao thừa, pháo hoa rực sáng cả một vùng trời. Vậy mà ánh sang hoa lệ cùng âm thanh giòn giã kia cũng không hề ảnh hưởng đến nụ hôn trong bao nhung nhớ ấy.

Trong cái huyền hoặc của đêm, lời nói dường như trở nên vô nghĩa. Họ ôm nhau, hôn nhau, trao nhau những gì trinh trắng, vẹn nguyên và đẹp đẽ nhất…

“Tình yêu đầu rời xa dư âm để lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại…”

Cô đứng trước anh, tinh khôi và thuần khiết như những năm tháng hạnh phúc ấy. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên mắt anh, dọc theo cánh mũi rồi miết nhẹ lên đôi môi yêu thương. Cô mỉm cười nhưng nước mắt cứ từng giọt lăn dài. Anh muốn đưa tay lau đi nhưng bỗng dưng phát hiện chính mình không thể nào cử động được.

Cô nhìn anh, mỉm cười, nụ cười heo hắt đến úa lòng. Chút nắng hoàng hôn chênh chao rồi đổ hẳn lên đôi vai gầy từng vệt dài tím thẫm.

Bước chân nhỏ lui dần về phía sau, rồi xoay người chạy về hướng ngược lại với anh. Gió phần phật trên con đường vắng át đi cả tiếng kêu của anh. Bước chân như bị ghì chặt khiến anh không thể nào chạy tới, vươn tay giữ lấy cô.

_ Tường Vy! Đừng đi… - Tiếng rít như một con thú bị thương bật ra khỏi lồng ngực, nhức nhối đến nỗi khiến anh tỉnh giấc.

Tất cả chỉ là một giấc mơ.
Nhìn những sợi nắng mỏng len lỏi trong từng thớ vải tràn vào căn phòng quen thuộc, anh thở phào nhẹ nhõm. Kí ức ngày hôm qua bất chợt tràn về khiến anh ngây ngốc. Làn môi ấy, vòng tay ấy, nụ hôn ấy, tất cả đều không phải là một giấc mơ chứ?

Anh sờ vào chỗ trống bên cạnh mình, không có ai, nhưng hơi ấm vẫn còn lưu lại. Anh chạy khắp nơi trong nhà, cả khu vườn phía sau nhưng không hề tìm thấy bóng dáng của người con gái anh thương yêu.

Trong cơn tức giận không thể nào kìm chế, anh đấm mạnh vào tấm kiếng trên tường rồi mệt mỏi thả người xuống sofa. Từng giọt máu đỏ thẫm trào ra khỏi tay, lăn dài ướt đẫm…

Dương Tường Vy! Em nói đi tôi nên hận em thế nào đây? Lẽ nào, với em tôi chỉ là sự vui đùa trong chốc lát. Trong cuộc chơi này, tại sao kẻ ngốc luôn là tôi?

Lần thứ ba, anh để lạc mất cô…

Năm tráng thoi đưa. Vết thương dù có đớn đau đến mấy rồi thì cũng được xoa dịu. Thời gian đôi khi là liều thuốc tốt nhưng đôi khi lại là con dao bén nhọn. Thời gian có thể khoét sâu thêm nỗi đau, làm dày thêm nỗi nhớ. Cô và anh, dường như đang bước trên hai nửa vòng tròn, gặp nhau tại điểm bắt đầu rồi cứ bước về hai hướng ngược nhau.

Với anh, thời gian luôn là liều thuốc độc. Đôi khi anh lại tự trách mình sao quá nhu nhược như thế? Với một người con gái như vậy, anh còn lưu luyến điều gì? Chỉ là con tim anh quá ư bướng bỉnh, vẫn không chịu buông tha cho cô. Sau hôm ấy, anh không hề đi tìm cô như lần đầu tiên cô bỏ đi, nhưng anh hiểu khoảng trống mất mát cô để lại cho anh chỉ nhiều hơn chứ không ít. Yêu cô, có lẽ là sai lầm hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh. Tựa hồ như một cuộc đuổi bắt, cô chạy, anh đuổi, chẳng biết đâu là điểm dừng…
_ Giám đốc, có người gặp anh. – Cô thư kí nhẹ nhàng thông báo rồi khẽ lui ra khi thấy anh đã hờ hững gật đầu.

Anh lặng người nhìn người phụ nữ trước mặt cùng cô bé gái mà cô ta đang ôm trong lòng. Ánh nhìn của anh khóa chặt vào cô bé con ấy, cô bé có đôi mắt tròn trong vắt, cảm giác sợ hãi mơ hồ dâng trào trong lòng anh.

_ Cô là…?

_ Tôi là bạn của Tường Vy.

Bất giác anh thấy tim mình đập mạnh, cả người trở nên lạnh toát.

_ Xin lỗi khi đường đột đến tìm anh, nhưng… tôi nghĩ anh cần biết đến sự tồn tại của cô bé này. – Người phụ nữ không nhanh không chậm nói
_ Tường Vy, cô ấy ở đâu? – Anh gấp gáp hỏi, vì vội vã mà bỏ lơ đi mất đoạn phía sau trong câu nói của người phụ nữ.

_ Anh có biết vì sao ngày ấy, Tường Vy lại rời khỏi anh không? – Thay vì trả lời câu hỏi của anh, người phụ nữ lại đặt cho anh câu hỏi khác, hóc búa hơn rất nhiều. Thấy anh trầm mặc, cô ta tiếp lời – Cô ấy là một cô gái yếu đuối, phải nói là cực kì yếu đuối. Sự tan vỡ trong hôn nhân của ba mẹ khiến Tường Vy sợ hãi việc mở lòng mình. Nhưng rồi anh đã đến. Có lẽ anh không biết, cô ấy đã nói với tôi về anh, rất nhiều. Chỉ bấy nhiêu, tôi cũng hiểu cô ấy yêu anh như thế nào. Anh còn nhớ khoảng thời gian hai người bên nhau rồi chia xa chứ? – Cô ta bất chợt hỏi khiến anh giật mình

_ Là khoảng thời gian tôi vừa tốt nghiệp, đang tìm việc làm. – Anh trả lời gần như lập tức, không hề nghĩ ngợi. Đó là khoảng thời gian đầy nụ cười mà cũng lắm nước mắt.

_ Thời điểm hai người chia tay là lúc ba Tường Vy phải vào tù vì tội lừa đảo. Trước khi cô ấy nghĩ đến chuyện có nên cho anh biết hay không thì mẹ anh đã đến năn nỉ cô ấy rời khỏi anh. Đừng trách mẹ anh. Bất kì người mẹ nào trong trường hợp ấy cũng làm thế. Bà chỉ là lo cho con đường tương lai của anh thôi.

_ Cô ấy… là vì thế nên mới ra đi. Tại sao? – Anh nghẹn đi. Tại sao lại không hề cho anh biết. Cô cao thượng để biến anh thành kẻ khốn nạn nhất trên thế gian này. Bao năm qua anh đã trách, trách một người vì anh mà tự nguyện gánh lấy tất cả nỗi đau.

_ Rời khỏi anh, ba bị tù tội, bạn bè không một ai bên cạnh, cuộc sống của cô ấy trong những năm đó, có lẽ anh cũng hiểu được. Tường Vy đã khóc nức nở với tôi qua điện thoại trong đêm gặp lại anh sau nhiều năm xa nhau như thế. Và sau đêm ấy, đêm nào cô ấy cũng ngồi đợi ở đấy, chỉ với một mong muốn duy nhất: được thấy anh.

Lần ấy, cô bị ngất do nhiễm lạnh là cũng vì anh?

_ Làm ơn, hãy nói cho tôi biết, cô ấy giờ ở đâu? – Anh khẩn thiết lên tiếng. Cõi lòng anh chết lặng khi nghĩ về tất cả những gì đã qua, về nụ cười, những giọt nước mặn đắng nơi khóe môi, những yêu thương và cả sự hận thù trong đau đớn.

-CÔ.ẤY.MẤT.RỒI…

Bốn chữ ấy khiến căn phòng bỗng chốc trở nên lặng như tờ. Dường như ngoại trừ tiếng “Xoảng” vỡ tan của cốc coffee ấm thì không còn bất cứ một âm thanh nào khác.Cơn run rẩy từ lồng ngực tỏa ra khiến anh không kiềm chế nổi mình, môi mấp máy không thể nói nên lời. Nỗi đau tựa hồ như những con sóng cả dữ dội tràn lên rồi nhấn chìm tất cả. Thế giới quanh anh lặng ngắt, không một tiếng động, không một âm thanh. Trước mắt chỉ còn lại một mảng đau thương trắng xóa.

Chênh vênh… Lao đao…

Mong manh biết mấy giọt tình cô lẻ…



Biển vỗ bờ từng con sóng lớn vào bờ, rì rầm ru hời một giấc mơ vĩnh cửu. Chút mặn mòi nhuộm cả vùng không gian rộng lớn, len lỏi trong từng hơi thở. Trước biển lớn bao la, anh thấy lòng mình yên ắng lạ thường.

Gió cuộn mình, ngạo nghễ ngao du trên nền trời xanh màu hi vọng…

“Ngày ấy, khi phát hiện mình mắc căn bênh quái ác đó, cô ấy đã tới tìm anh. Có lẽ, với Tường Vy, gặp được anh chính là sự xoa dịu tốt nhất. Tôi cứ ngỡ, hai người sẽ lại bên nhau, nhưng thật không ngờ cô nàng ngốc nghếch ấy… Cho đến khi tôi tìm được cô ấy, thì bụng Tường Vy đã lớn lắm rồi. Cô ấy sống chết giữ lại đứa bé, chỉ bởi vì nó là con anh. Cô ấy chấp nhận bỏ qua mình để cứu lấy bé con…”

Giọng nói ngập nước mắt của người phụ nữ ấy lại vang vọng trong tâm trí anh. Cho đến lúc này, anh vẫn còn nhớ như in ngày ấy, bàn tay mình đã run rẩy thế nào khi lật từng trang giấy trong cuốn nhật kí với nét chữ mềm của người con gái mình yêu thương.
“Sự xuất hiện của tôi trên cuộc đời này, vốn là sai lầm. Nhưng tất cả những gì tôi đã có với anh lại luôn luôn đúng đắn…”

Dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ đã khiến anh đã bật khóc, nức nở như một đứa trẻ, gào lên như một tên điên trước đôi mắt cảm thông của người phụ nữ cùng vẻ ngơ ngác ngập tràn trong đôi mắt tròn của con.

“Tường Vy à, em nói đi, giờ ai có thể trả em lại cho anh?”

_ Ba ơi!

Giọng nói non nớt của con kéo anh ra khỏi những hoài niệm cũ kĩ. Anh quay sang nhìn con, rồi cúi người xuống cho ngang tầm với con…

_ Ba lại nhớ mẹ phải không?

_ Ừ! – Anh không biết nói gì hơn.

_ Con cũng nhớ, nhưng con đã hứa với mẹ sẽ không khóc, vì vậy ba cũng thế nhé! – Cô bé đưa đôi tay bé nhỏ lên lau đi dòng nước vừa tuôn rơi trên khóe mi anh.

Anh ôm con, vòng tay to lớn chất chứa bao yêu thương…

_ Ba hứa!

Anh khẽ đứng dậy, siết lấy bàn tay bé nhỏ, non mềm ấy, đôi mắt hướng cái nhìn xa xăm ra biển lớn…

“Vợ, hãy cho anh gọi em là thế nhé, Tường Vy. Anh hứa, hôm nay sẽ là lần cuối cùng anh cho phép mình yếu đuối. Ngày mai, anh sẽ cố gắng sống trọn vẹn, cố gắng sống cả quãng đời em bỏ lại, sẽ chăm sóc thật tốt cho bé con. Nơi xa ấy, em có nhìn thấy anh và con không? Hãy luôn ở bên cạnh bố con anh, vợ nhé! Anh yêu em, rất… rất nhiều”

Tiếng sóng rào rạt vỗ bờ át đi cả lời anh nói, nhưng anh biết, sóng sẽ thay anh chuyển đến cô lời yêu thương tha thiết nhất…

Ba ơi....con sướng quá

Truyện Con sướng quá… ba ơi!! - Nội dung loạn luân trong truyện sex hay này cực kỳ hấp dẫn người đọc

Cuộc truy hoan trong trụy lạc của Kim cùng với người cha của mình với những cảnh làm tình đầy nhục dục, truyện có nội dung rất dâm loạn nên các bạn cân nhắc trước khi đọc chúng…

 truyen sex hay, truyen nguoi lon

Vào một ngày đẹp trời, Kim quyết định dậy sớm để tập thể dục. Thực ra thì nàng đã có sẵn 1 thân hình cân đối và phải nói ko chê được vào đâu nhưng nàng quyết định tập để cho sức khỏe của mình được ổn định. Có một đặc điểm ở Kim là dù có ko tập hay chế độ ăn uống thế nào thì thân hình đó của nàng vẫn cứ mỹ miều.
Được sinh ra trong một gia đình giàu có nên có lẽ cuộc sống của nàng ko phải lo thiếu thốn gì cả. Kim năm nay 18 và bố mẹ của nàng mới vừa bước vào tuổi 40, 2 ông bà có con sớm nên có lẽ bây giờ họ cũng hiểu tâm lý của con hơn – truyện sex hay.

Bố Kim là một người rất thành đạt trong kinh doanh nên ông đã đề nghị vợ chỉ ở nhà và thỉnh thoảng đi quản lí các cơ sở kinh doanh cũng như làm ăn của ông. Có lẽ vì chiều chồng nên bà Ngà cũng đồng ý và cũng tỏ ra vui vẻ khi giúp chồng mình. Cả hai vợ chồng nhờ có tiền của nên có lẽ nhìn họ trẻ hơn so với tuổi của họ. Trong nhà ai cũng được trang bị xe hơi nhưng ko bao giờ họ thuê tài xế vì họ cho rằng cái gì họ cũng nên tự làm thì sẽ tốt hơn là nhờ người khác – truyen nguoi lon.

Cứ sáng dậy ông Tuấn đều lái xe tới sở và ăn sáng trên đường tới đó. Bà Ngà thì ở nhà dậy sau và chỉ phải chuẩn bị cho cô con gái cưng của mình. Phải nói thêm là ở trường Kim là một trong những học sinh xuất sắc, ông trời quả thật là quá ưu đãi đối với cô nên cô vừa có tài vừa có sắc. Rất nhiều chàng trai đã từng muốn làm quen với cô nhưng ko hiểu sao khi biết tới gia cảnh của gia đình Kim thì họ lại quay đi ko trở lại. Theo nguồn tin vỉa hè thì Kim được biết họ ngại vì gia đình của họ ko phải là quá nghèo mà là do gia đình Kim quá giàu nên họ ko muốn phải để người khác nói đũa mốc mà chòi mâm son. Chỉ có tụi con gái là còn chơi với Kim một cách thân thiết vi chúng vô tư chẳng nghĩ gì cả. Cũng có một số muốn đến với Kim nhưng để lợi dụng kiếm chác nhưng Kim đâu có phải đứa ngu mà để người ta xỏ mũi. Kim cũng buồn vì ở tuổi của nàng thì nàng cũng muốn có một người bạn trai để tâm sự và yêu thương nàng nhưng ko cần thiết phải làm người yêu. Nhiều khi nàng cũng muốn bỏ tất cả mọi cái để có được bạn bè nhưng do cuộc sống từ nhỏ của nàng đã quá tốt nên nàng cũng ko muốn từ bỏ nó. Ba năm học cấp 3 mà nàng chưa quen được bạn trai nào thân thiết cả nhưng đúng là càng ngày Kim càng trổ mã. Với những đường cong trên cơ thể được thể hiện một cách rõ như vậy thì ko ai ko thèm muốn. Kim ko thuộc loại chơi bời nên nàng đi học lúc nào cũng chấp hành đầy đủ nội quy của nhà trường nên cũng chính vì đó mà ko bao giờ nàng bị chê trách gì cả. Ai cũng biết là ở tuổi còn trên ghế PTTH như nàng mà lái xe đi học là ko được nhưng vì nàng quá ngoan nên nhà trường cũng ko có ý kiến gì cả. Cuộc sống như của Kim ai cũng thèm muốn, Kim cũng vui khi có được cuộc sống như vậy nhưng nàng cũng buồn vì chuyện bạn bè.

Thử hỏi xem ở cái tuổi như nàng đã có ai được sở hữu một chiếc Supra để đi học hàng ngày. Đến ngay cả những đứa bạn còn ko biết cái xe đó là gì nữa vì chúng chưa bao giờ nhìn thấy thì làm sao ko nổi bật cho được. Nhưng ở đời ko ai được cái gì một cách toàn vẹn cả. Và câu chuyện cũng xảy ra từ trong gia đình của nàng.

Vào hôm nàng dậy sớm để tập thể dục, thường thì Kim chỉ mặc quần lót đi ngủ cho đỡ vướng víu nên khi bước ra ban công tập thể dục nàng cũng để nguyên mà ko mặc thêm gì cả. Vì ban công nhà nàng quay ra phía hồ nên ko ai có thể nhìn được nàng trong chiếc quần lót màu mận chín hiệu CK đang tập thể dục ở ban công. Nàng mải mê tập nên ko để ý đã có ai vào trong phòng của nàng. Người đó ko ai khác đó là ông Tuấn, hôm nay ông nghỉ ở công ty vì lý do trời đẹp nên định ở nhà để đi chơi đâu đó cho thỏa những ngày làm việc mệt mỏi. Khi bước vào phòng ông thấy Kim như vậy nhưng ko hiểu sao con lợn trong lòng ông nổi lên nên ông cứ nán lại mà đứng ngắm nhìn đứa con gái của mình đang tập thể dục. Đúng là mẹ nào con nấy ông nghĩ vậy vi bà Ngà tuy ở tuổi 38 nhưng phải nói còn rất trẻ đẹp so với những người cùng tuổi. Ông Tuần cứ đứng nhìn một lúc rồi ông tiến dần về phía Kim. Kim như cảm nhận có ai ở phía sau nên quay lại, nàng bắt gặp ánh mắt của ông bố đang rà soát trên toàn bộ cơ thể của nàng. Theo phản xạ nàng lấy tay che đi nhưng ông bố đã kịp giải thích là vì ông nhìn Kim mà ngỡ là bà Ngà vợ ông. Kim bảo ông đi ra nhưng ông cứ đứng chôn chân ở đó. Bất thình lình ông ôm trầm lấy Kim và hôn vào cổ con gái mình, một cảm giác chạy dài trên người Kim và nàng như lặng đi. Nàng như mất hết đi sức lực để kháng cự và nàng cũng ko hiểu sao lại như vậy. Ông Tuấn khẽ nhấc Kim lên và bế nàng vào trong giường, ông cứ ngậm chặt núm vú của Kim mà nút khiến nàng cứ nấc lên liên tục. Có lẽ lúc này ranh giới cha con đã được xóa bỏ nên cả hai đều ko còn biết mình đang làm gì và hậu quả ra sao. Kim ưỡn ngực lên để ông Tuẩn nút vúa sâu hơn nữa. Do từng trải nên Tuấn ko còn lạ gì cách làm kích thích con gái cả.
Ông đi từ trên xuống dưới, có thể nói ông tắm cho Kim bằng cái lưỡi và kích thích nàng bằng những ngón tay của ông. Ko hiểu ông Tuấn có tài gì mà hai tay của Kim đã từ tụt chiếc quần lót của nàng ra. Ông Tuấn dùng tay vuốt nhẹ lên bờ mu của cái lồn đứa con gái mới lớn của mình, Kim khẽ bật miệng rên lên uuhhh…ahhh.. Lồn con gái mới lớn cứ hồng hồng khiến ông càng bị kích thích hơn.
- Liếm lồn con đi bố, con sướng quá, bố làm gì con sướng thế này? Kim cứ rên lên.
- Umhh…yummy… ngọt quá Kim ơi, lồn của con sao ngon quá, ông Tuấn cũng rên rỉ.
– Nước sướng của Kim cứ theo thế mà trào ra, ông Tuấn nuốn trọn ko để sót giọt nào vì có người nói với ông lồn gái còn trinh mà ra thì ko nên bỏ phí chất bổ đó. Đến một lúc thì Kim tuôn dâm thủy ra nhiều và nhanh khiến ông Tuần ko thể nào nuốt hết nổi, ông đành vừa liếm vừa tự cởi chiếc quần sà lỏn trên người ông, ông dùng tay lấy dâm thủy của con gái mình bôi lên con cặc lưỡng bóng đang ngỏng cao đầu chờ đợi khám phá thế giới mới. Khi thấy đủ ông đưa nó đến trước cửa lồn và đẩy nhẹ vào – truyện sex hay.

Kim đã có cảm giác đau khi có một vật lớn đưa vào lồn của nàng, nàng há miệng hơ hơ… có lẽ vì đau. Khi một dòng máu từ trong lồn nàng chảy xuống đệm cũng là lúc ông Tuẩn biết ông vừa được tận hưởng lại cái cảm giác phá trinh con gái. Chỉ trong giây phút Kim đã trở thành đàn bà. Ông Tuẩn cứ đẩy ra đẩy vào khiên cho Kim cũng đau nhưng cảm giác rất thích và sướng. Cả hai bố con lúc này cùng rên rỉ vì lồn Kim mới bị phá nên bót khiến ông Tuấn cũng sướng. Ông nhấp được độ 5 phút thì ko thể kiềm chế bản năng xuất tinh của mình, ông của tỉnh táo khi rút cặc ra và xuất tinh trên bụng Kim  Kim thì vẫn đang trong cơn cực lạc, người nàng cứ co giật nên ông Tuần hiểu cần phải làm gì. Ông tiếp tục nhấc con gái mình đứng lên và cúi xuống bú lồn cho nó. Ông hiểu đây cũng là việc làm cần thiết để chuộc lại một phần tội lỗi của ông. Kim thì sướng quá nên cứ kẹp chặt đầu ông Tuấn và muốn được bú mãi, nhưng khi đứng cảm giác của nàng tới nhanh hơn nên chẳng mấy chốc một dòng nước nhờn trắng đục cũng phụt ra từ lồn của nàng. Và cả hai trở về thực tại, cùng im lặng hồi lâu.

Trớ trêu thay Kim lại ko trách bố mà nàng lại có vẻ đồng ý với hành động của bố nàng. Nàng cũng tâm sự cho bố hay về những gì nàng muốn và những gì đang xảy ra trong cuộc sống của nàng. Cả hai cùng ôm nhau và lăn ra giường vì quá mệt. Có lẽ Kim vì lần đầu và ông Tuấn vì cái lồn của con bóp chặt quá nên ông ra hết tinh khí trong người. Bỗng có tiếng của bà Ngà gọi vọng lên kêu mọi người xuống ăn sáng. Ông Tuấn giật mình và vội vàng ra khỏi phòng Kim để chuẩn bị xuống nhà. Kim cũng mặc vội đồ và ko quên đặt một miếng tissue vào đáy quần lót của nàng để thấm đi máu và nước nhờn. Nàng cũng kịp gột sạch tinh trùng trên bụng nàng.

Kim thầm nghĩ, chẳng có gì sai trái khi để cho người phá trinh của mình là bố mình cả. Từ đó trở đi, cứ khi nào bà Ngà đi vắng là ông Tuần lái xe từ công ty về để làm tình với Kim. Thời gian đó được hơn hai tháng thì Kim quen được một anh chàng. Biết được Kim ko còn trinh tiết nên anh ta nghĩ cũng ko ngại khi gia đình Kim quá giàu nữa. Hơn nữa anh ta cũng rất tôn trọng nàng và cũng như gia đình nàng nên mọi người rất yêu quý anh. Từ đó trở đi Kim và ông Tuần cũng thôi ko quan hệ nữa.

Vào đại học năm thứ hai thì Kim cưới chồng nhưng nàng cũng quyết định sẽ chưa có con khi nào nàng tốt nghiệp. Cuộc sống cứ trôi đi như vậy và cũng ko ai biết câu chuyện xảy ra trong gia đình Kim  Về sau Kim sống thế nào cũng ko ai rõ vì nàng mua nhà ở chỗ khác và cùng sống riêng với chống.

Hết

truyen sex hay, truyen nguoi lon


Đọc truyện Sex: Cô Gái Bị Bác Sĩ Hiếp Dâm

Sáng nay Hoa quyết định đi đến phòng khám tư, nàng đã gọi điện trước để hẹn gặp bác sĩ Minh. Đúng 8 giờ nàng rời nhà đến phòng khám. Hoa ngồi trong phòng đợi, nàng hồi hộp cắn móng tay.

Nàng vẫn không dám chắc rằng mình có đủ can đảm để nói với bác sĩ Minh về vấn đề của nàng, mặc dù nàng đã từng không thể hiểu nổi – đọc truyện sex.

doc truyen sex, truyen hiep dam

doc truyen sex, truyen hiep dam

Một y tá xuất hiện và nói với nàng: “Bác sĩ Hùng sẽ gặp chị bây giờ”; “Bác sĩ Hùng? Nhưng tôi đã hẹn gặp bác sĩ Minh kia mà” Hoa hỏi. ” Ô, thế cô lễ tân chưa nói với chị à? Hôm nay bác sĩ Minh nghỉ ốm, nhưng bác sĩ Hùng cũng là người giỏi chuyên môn và rất dễ mến, chị đừng lo” cô y tá trả lời – đọc truyện sex. Hoa biết rằng bác sĩ Hùng là một người mới tại phòng khám này, vừa mới tốt nghiệp, khá bảnh trai và gợi tình. Nàng theo cô y tá đi dọc cầu thang, Bác sĩ Hùng đón Hoa ở cửa với một nụ cười thân thiện và ngay lập tức Hoa bị sức hấp dẫn của bác sĩ Hùng đánh quỵ. Khi nàng ngồi xuống ghế, nàng nhìn như thôi miên chàng với đôi mắt long lanh và bờ vai rung rung….. “Tôi có thể giúp gì được cô?” Bác sĩ Hùng phá vỡ sự mơ màng của nàng – đọc truyện sex. ” ờ… đó là một vấn đề riêng tư” Hoa bắt đầu. “Tiếp tục đi nào” Bác sĩ Hùng dỗ dành. “Tôi có một và vấn đề với chồng, umm, dường như tôi không bị kích thích khi chúng tôi làm tình” Hoa nói với một thoáng e thẹn. “ồ Hoa, cô biết đáy có khá nhiều phụ nữ gặp phải vấn đề tương tự như cô, đó chỉ là vấn đề tâm lý, nhưng tôi có thể kiểm tra xem có phải là vấn đề sinh lý không” ý nghĩ bác sĩ Hùng sẽ kiểm tra làm Hoa thoáng rùng mình, thế nhưng không còn cách nào khác, nàng phải làm thế để giữ chồng, anh ấy dù sao cũng là một người chồng tuyệt vời – đọc truyện sex. Nàng đứng dạy và đi ra sau bức rèm, hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài nên nàng không mấy khó khăn khi cởi quần áo và cố gắng lấy lại bình tĩnh, tuy nhiên nàng rất ngạc nhiên khi cảm thấy uơn ướt ở đáy quần lót khi nàng hình dung ra cảnh bác sĩ Hùng chạm vào làn da nàng, Hoa không thể tin được điều này bởi nàng chưa từng cảm thấy như vậy khi gần gũi chồng – đọc truyện sex. Nàng bước ra khỏi bức rèm và nằm xuống bàn kiểm tra.Bác sĩ Hùng đứng dạy và bước lại phía nàng, bác sĩ nói: “Nào bây giờ chị hãy thư giãn , mọi việc sẽ trôi qua nhanh thôi mà, chị hãy dang rộng hai chân ra để tôi có thể cởi chiếc quần lót của chị” Hoa dễ dàng nhận thấy nàng đã làm chiếc quần ướt hơn lúc trước mất rồi – đọc truyện sex. Đột nhiên Hoa cảm thấy bác sĩ Hùng chạm nhẹ vào hai bắp đùi nàng và nàng hết sức ngạc nhiên, nàng tự thấy mình bị đốt cháy bởi sự ham muốn đang dâng lên trong nàng. Và rồi chàng nhẹ nhàng tách đôi môi của Hoa ra bằng chính đôi môi của chàng, Hoa thấy mình bị kích thích khủng khiếp tuy nhiên nàng không thể rên lên vì sung sướng. “Cô có thể dang hai hai chân rộng ra thêm một chút nữa được không?” – đọc truyện sex

Ngay lập tức nàng dang rộng hai chân và chàng bắt đầu mơn trớn xung quanh âm hộ nàng bằng chiếc lưỡi nóng bỏng của chàng, dần dần chàng đưa lưỡi vào sâu hơn bên trong âm hộ nàng, dùng nó liếm nhẹ hai bên thành âm hộ nàng, lúc bên trong, lúc bên ngoài làm cho nước nhờn từ âm hộ nàng rỉ ra ướt đẫm hai bên mép chàng lẫn bộ lông đen nhánh đã được cắt tỉa gọn gàng của nàng – đọc truyện sex. Hoa cảm thấy toàn thân run rẩy, sung sướng một cảm giác mà từ trước đến bây giờ nàng chưa từng có, nhưng đột nhiên bác sĩ Hùng rút lưỡi ra khỏi âm hộ nàng làm nàng thở hổn hển. “Cô ổn chứ?” bác sĩ Hùng nói “Cô có cảm thấy đau nơi âm hộ không?” – đọc truyện sex. Chàng nhìn xuống phía dưới âm hộ nàng, rồi từ từ đưa hai ngón tay vào trong nàng vuốt ve âm hộ nàng, lúc này âm hộ nàng đã rất nứng và ướt đẫm dịch nhờn. Hai bầu vú nàng lúc này cũng cương cứng và rất thèm được xoa nắn, nàng chắc rằng bác sĩ Hùng dễ dàng nhận ra điều đó khi chàng nhìn vào cặp vú đang cương lên sau làn áo lót của nàng. Nàng rên rỉ: ” Xin bác sĩ tiếp tục đi” đọc truyện sex. bác sĩ Hùng nhìn nàng, hai mắt gặp nhau ánh mắt cả hai đều rất gợi tình vì thế Hoa biết rằng bác sĩ Hùng ham muốn cô cũng như cô ham muốn chàng. Không nói một lời, bác sĩ Hùng luồn tay ra sau lưng nàng lần cởi chiếc coóc-xê và quẳng nó xuống đất, để lộ ra đôi vú ngồn ngộn với hai đầu vú đổ hồng đang cương cứng lúc này Hoa hoàn toàn trần truồng trên chiếc bàn đọc truyện sex. Bác sĩ Hùng vuốt ve ngực và bụng nàng, chàng dùng hai ngón tay mân mê núm vú làm toàn thân Hoa run lên vì sướng, rồi chàng cúi xuống đôi môi đỏ thắm đầy khêu gợi của nàng chàng lùa lưỡi chàng vào trong miệng nàng một cách cực kỳ đam mê. Hoa muốn chàng cứ để như vậy mãi. Nhưng đột nhiên miệng chàng rời khỏi miệng nàng, lướt nhẹ từ cằm xuống cổ, lên tai nàng chàng mút nhẹ tai nàng, một dòng điện chạy dọc sống lưng Hoa, nàng rên lên khe khẽ đầy đam mê đọc truyện sex. Rồi miệng chàng trượt xuống bờ vai nàng rồi xuống đến ngực nàng, đôi môi chàng ngậm nhẹ vào đầu vú bên trái của Hoa, chàng mút nó nhẹ nhàng làm Hoa tưởng như mình có thể quên hết mọi thứ trên đời. Nàng nẩy lưng lên khi chàng dùng tay mơn trớn đầu vú bên kia trong khi đầu vú bên này của nàng vẫn nằm gọn trong cái miệng ấm áp và ẩm ướt của chàng đọc truyện sex. Lúc này Hoa bắt đầu cởi từng chiếc cúc trên chiếc áo sơ mi của chàng, nàng dùng đôi tay mềm mại của mình xoa nhẹ lên bộ ngực nở nang của chàng, đầu ti chàng cũng cứng lên trước kích thích của nàng. Lúc này bác sĩ Hùng đứng thẳng dậy và Hoa giúp chàng cởi nốt những mảnh vải cuối cùng trên người chàng. Bác sĩ Hùng thật sự ngạc nhiên trước kết quả không ngờ đọc truyện sex. Dương vật chàng cứng đơ, to như không thể to hơn được nữa gân và các mạch máu nổi rõ sau làn da bao quanh dương vật, Hoa nhìn dương vật chàng như bị hút hồn, của chàng to và đẹp hơn của chồng nàng, hai hòn bi dường như chập vào làm một tạo thành một quả bóng nhỏ ở phía gốc dương vật. Hoa kéo bác sĩ Hùng lại gần, chiếc bàn mà Hoa nằm thật là vừa vặn, nàng dễ dàng cầm lấy dương vật chàng và đưa vào miệng đọc truyện sex. Lúc đầu nàng dùng lưỡi liếm nhẹ xung quanh đầu dương vật trong khi tay nàng vuốt dọc dương vật chàng. Bây giờ thì đến lượt bác sĩ Hùng rên lên vì sướng khi nàng mút và liếm dương vật chàng trong khi tay nàng mân mê quả bóng của chàng, chàng cảm thấy dương vật mình nằm gọn trong miện nàng, đôi môi nàng bao bọc xung quanh gốc dương vật còn lưỡi nàng thì liếm khắp xung quanh đọc truyện sex. Chàng cảm thấy mình không còn kiềm chế được nữa rồi, không muốn mọi việc kết thúc sớm chàng nhẹ nhàng rút dương vật ra khỏi miệng nàng, lúc này dương vật chàng bóng nhẫy, đỏ hỏn. Bác sĩ Hùng nhẹ nhàng vuốt ve từ ngực xuống bụng Hoa, chàng cúi xuống hôn lên rốn nàng, rồi từ từ chàng dùng hai tay dang rộng hai chân nàng ra chàng cúi xuống giữa hai chân nàng dùng lưỡi liếm hạt nhỏ trong âm hộ nàng đọc truyện sex.

Hoa nhổm mông lên làm cho cả vùng âm hộ nàng ép sát vào mặt Bác sĩ Hùng lúc này nàng rất muốn chàng đút ngón tay vào âm hộ mình, như thấu hiểu ý nghĩ Hoa, chàng lập tức dùng hai ngón tay thọc sâu vào trong âm hộ nàng, mạnh mẽ chàng thọc và thọc, ngày càng sâu vào tận cùng âm hộ ướt nhèm của Hoa cho đến khi nàng thật sự không còn chịu đựng thêm một giây phút nào nữa đọc truyện sex. Nàng tóm chặt lấy dương vật của chàng vuốt mạnh từ trên xuống rồi lại từ dưới lên trong khi chàng tiếp tục thọc hai ngón tay ra vào âm hộ nàng.
Cuối cùng cả hai không thể nào chịu nổi nữa, bác sĩ Hùng đứng thẳng dậy và kéo Hoa về góc bàn, chàng nâng mông Hoa lên để âm hộ nàng hướng thẳng về phía dương vật đỏ hỏn của chàng, rồi chàng từ từ để dương vật tiến lại gần âm hộ nàng, bằng một động tác nhanh và chính xác đến từng milimet, dương vật chàng chạy thẳng vào trong âm hộ nàng, giây phút đó cả hai cùng kêu lên một tiếng.

Dương vật chàng vừa khít trong âm hộ Hoa và nó nằm thật sâu trong đó, rồi chàng bắt đầu thọc ra thọc vào với nhịp điệu ngày càng nhanh, lúc này dịch nhờn trong âm hộ Hoa tuôn ra ướt đẫm nó làm cho mỗi lần bác sĩ Hùng thọc ra thọc vào lại tạo thành tiếng kêu “ót ét”. Hoa nâng mông lên và vòng chân quanh lưng chàng ghì chàng thật chặt để dương vật chàng đi thật sâu vào trong nàng, nàng cảm thấy một làn sóng cực khoái chạy suốt cơ thể. Đột nhiên bác sĩ Hùng rút dương vật ra khỏi âm hộ nóng hổi của Hoa, chàng xoay ngược Hoa lại khiến Hoa như đang bò trên bàn rồi chàng dang rộng hai chân Hoa ra làm cho âm hộ nàng lộ hẳn ra phía sau và rồi chàng đút dương vật chàng vào từ phía sau nàng, trong tư thế này nàng có cảm giác như dương vật chàng đi được sâu hơn vào trong nàng. Bác sĩ Hùng dùng hai tay ôm ngang hông nàng kéo thật mạnh về phí nàng làm cho mỗi lần chàng kéo mông nàng lại lại đập vào bụng chàng phát ra tiếng kêu khá to. Rồi Hoa thấy tay chàng vươn về phía vú nàng, bóp vú nàng và mân mê đầu ti nàng trong khi chàng vẫn tiếp tục thọc ra thọc vào làm cho Hoa sướng không thể chịu nổi nàng hét lên ngây ngất “mạnh, mạnh nữa, sướng quá”, Hoa nhận thấy mình không còn chịu được nữa rồi, nàng vươn tay ra sau vuốt hai tinh hoàn bác sĩ Hùng, và giúp chàng ấn dương vật vào sâu hơn nữa, các thớ thịt nơi âm hộ nàng co bóp dữ dội, nước nhờn trào ra lênh láng trên mặt bàn. Bác sĩ Hùng cũng đã nhận thấy các thớ thịt nơi âm hộ nàng co bóp mạnh như muốn nghiền nát dương vật chàng, chàng hiểu rằng nàng sắp đạt đến điểm cực khoái. Bác sĩ Hùng cố gắng giữ để chưa ra nhưng sự mạnh mẽ của Hoa và cái cách mà nàng xoa bóp tinh hoàn chàng làm cho dương vật chàng co giật mãnh liệt, dòng tinh dịch trào lên không thể ngăn được, không muốn Hoa mang thai chàng rút nhanh dương vật ra khỏi âm hộ Hoa cùng lúc Hoa xoay người lại để chuẩn bị đón nhận dòng tinh ấm áp sắp sửa phun ra, bác sĩ Hùng chợt rùng mình hét lên một tiếng, từ cái rãnh nhỏ ở đầu dương vật chàng một dòng tinh trắng đục, đặc quánh bắn vọt ra với tốc độ khủng khiếp thẳng vào bầu vú Hoa, dòng tinh thứ hai bắn ra tiếp ngay sau đó phủ đầy bụng Hoa, rồi dòng thứ ba và những dòng tinh tiếp theo bắn lên khắp người nàng, giọt tinh cuối cùng rớt đúng vào âm hộ nàng như một viên ngọc giữa túm lông đen nhánh. Cả người Hoa được phủ bởi tinh trùng của bác sĩ Hùng, ở chố khe giữa hai bầu vú nàng là một dòng tinh chẩy xuôi xuống dưỡi bụng trông giống như một dòng xuối. Hoa nằm lim dim tận hưởng cảm giác khoái lạc mà mình chưa từng tận hưởng, tận hưởng cảm giác ấm áp của những dòng tinh đang lăn trên cơ thể nàng, thật kỳ diệu! Nàng cứ nằm như vậy cho đến khi bác sĩ Hùng hôn lên môi nàng khiến nàng mở mắt.

Bác sĩ nói với nàng “Cuộc kiểm tra đã kết thúc tốt đẹp, toillet ở đằng kia em hãy vào lau người và mặc quần áo” Một lát sau nàng quay ra gọn gàng và lịch sự. Bác sĩ Hùng tiễn nàng ra cửa ” Em sẽ quay lại đây để kiểm tra lại vào tuần tới chứ Hoa?” Nàng mỉm cười khẽ gật đầu.


Hết

Siêu phẩm hài Đôrêmon chế phần 14


Cùng cười với Siêu phẩm hài Đôrêmon chế phần 14, hài hước, truyện cười, đô-rê-mon chế. Lý luận "cùn" của Noobita. Định nghĩa vợ hài hước của Nobita.

Siêu cười Đôrêmon chế P14



 
Support : Copyright © 2011. Đọc truyện online - All Rights Reserved